thiên thần nhỏ
Trên đường về nhà cô gặp tai nạn và được một chàng trai tốt bụng giúp đỡ. Vì một lí do nào đó hai người đã trở nên thân thiết và về chung một nhà. Nếu các bạn muốn biết lí do đó là gì hãy cùng theo dõi với mình nhé! :-)…
Trên đường về nhà cô gặp tai nạn và được một chàng trai tốt bụng giúp đỡ. Vì một lí do nào đó hai người đã trở nên thân thiết và về chung một nhà. Nếu các bạn muốn biết lí do đó là gì hãy cùng theo dõi với mình nhé! :-)…
"Sau tất cả, chị là người đầu tiên đưa tay ra, không phải để níu em mà để em biết rằng em vẫn xứng đáng được yêu."…
xuyên vào nữ phụ chết thảm thay vì rời bỏ nam chính như các bộ tuyện khác Linh Châu quyết định tranh lại hào quang từ nữ chính thay đổi hoàn toàn cốt truyện…
warning : giam cầm, r18 , ép buộc có yếu tố gây khó chịu. nếu có yếu tố gì khiến mọi người khó chịu hãy góp gì với tui, vì là lần đầu cook fic kiểu này nên còn nhiều sai xót…
chuyện đi theo mạch cảm xúc của 1 cô gái 17 tuổi với những trải nghiệm về cuộc sống ...có chút gì đó chuyển giao giữa trưởng thành và cố chấp níu kéo bản tính trẻ con .Cô bé tên là huỳnh thanh thảo .…
Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật Kim Taehyung và Park Jimin. 1 người vì đi du học nên bỏ người kia ở lại một mình. 1 người thì không muốn đi còn người kia thì không dám níu kéo. Từng ngày từng ngày qua dần...…
Tôi chỉ là tên thái tử bị ruồng bỏ...cớ sao lại được thầy ấy nâng niu như vậy?? Vậy nhất định thầy phải là của tôi, tôi không cần gì hết, tất cả của tôi, thầy thích thì lấy hết đi...nhé?…
Tình cảm, là thứ long lanh nhưng cũng thật mong manh, như viên pha lê vậy! Nhưng, chỉ cần biết trân trọng, nâng niu và hết sức bảo vệ nó, thì.........đến pha lê cũng sẽ không dễ vỡ ^^......…
Jeong Jihoon trọc.…
Bạn đứng chôn chân cạnh nấm mồ , nhìn bia đá chứa thân xác của người đang an nghỉ. Họ nói đúng, có những mối duyên nó đẹp đến mức , lời thề bị chôn vùi vẫn còn ám lại tàn dư của vị ngọt trong ký ức . Khi con người ta rời đi, họ để lại kẻ lưu lạc trong nhớ thương cái vị đắng ngắt của chén rượu tình cay , như bản tình ca thiếu nốt. Tro tàn lặng lẽ vùi chôn những mảnh ký ức xưa . Trên phiến đá lạnh , cành hoa tuy đã tàn nhưng vẫn cố níu kéo chút dư âm mong manh , như thể thay người đã mất gửi lời tiễn biệt cuối cùng . Tình cũ như sợi xích vô hình trói buộc bạn không thể bước tiếp . Nước mắt hòa làm một với tàn dư tạo ra vị khó thở đến ngẹt mũi. Giờ đây chỉ còn bạn , mắc kẹt ở cánh cửa bóng tối . Như câu thơ của tác giả Nguyễn Bích nói về cuộc chia ly : " Người đi một nữa hồn tôi mất Một nữa hồn kia bỗng dại khờ "Chúng ta không thuộc về nhau, giấc mơ không phải của nhau rồi _____________________________________________________Tác giả : Kẹo chanh chua Tác phẩm : giữa tro tàn và hương cũLưu ý : có thể phi logic, ngôn tình - Vì quá chán với việc học nên t viết thư giản. Trân trọng…
Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: "Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào." Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: "Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?"Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: "Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?"Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: "Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó."Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: "Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời."Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: "Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời."Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cất giữ cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.…
+Diệp Thiên Anh (Zen- nó, 18 tuổi) chìm đắm trong quá khứ vì thứ tình cảm giả tạo, bẩn thỉu, của tên giả dối đó- Vũ Minh Quân... chỉ vì nó nũng nịu hắn, lúc nào cũng bám hắn, nó lúc nào cũng ngây thơ.. vô tội.. không muốn trao nó cho hắn mà hắn nói nókhông hợp với khẩu vị của hắn sao? ---- --------------Ở nhà của hắn _______________( 1 năm trước)"...... Tôi chỉ chơi với cô, giả nai, nũng nịu, bám riết lấy tôi, cô không phải loại người tôi yêu, không hợp khẩu vị" Nói xong anh ném cả xấp tiền vào người nó nói : " Đây là tiên tôi đã bố thí cho cô, thích thì cầm hết đi, rồi cút ngay cho tôi, chia tay cho đỡ rắc rối" hắn nói xong liền bỏ nó ở đấy... nó chợt khóc.. tự hỏi nó đã làm gì sai mà phải chịu những điều này...? Tại sao nó lại đau thế này? Tại sao? nó chạy ra khỏi căn biệt thự đó mà lòng đau như cắt, thấy kinh tởm cái loại người như hắn...(1 năm sau)------------Ở công viên___________Hắn (Ken) người yêu nó vô cùng.. nhưng nó lại không chịu quan tâm hay liếc nhìn hắn dì chỉ 1 chút, hắn liều thử tán nó mà không biết mình rơi vào lưới tình khi nào... "Zen, sao em không thế quan tâm dù chỉ một lần?" nó vẫn bước đi không quay đầu lại, hắn chợt chạy lại nắm lấy đôi tay nó, cố giữ nó lại, hỏi: "Trong tim em... có tôi không?" nó quay đầu nhìn hắn nói ....…
-3 năm trước-Giữa căn phòng khách tối um, một tờ giấy ly hôn lạnh lẽo vẫn còn in mùi giấy mới nằm giữa cái bàn nhỏ xinh. Anh ngước nhìn tôi, vẻ mặt nhìn có vẻ bình thản nhưng sâu trong đôi mắt của anh, tôi thấy vẻ mệt mỏi và níu kéo. Nhưng bây giờ chẳng còn cách nào khác ngoài việc giải thoát cho cả hai. Tiếng bút loạt xoạt vang lên, từng nét chữ hằng ngày tôi thấy ở thời đi học rất quen thuộc giờ lại lạ lẫm. Tay tôi siết chặt, dù tình cảm vẫn còn đó, nhưng tôi nhận ra mình chỉ là thế thân.. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu hỏi "10 năm qua, anh ấy vẫn chưa có tình cảm với tôi? ". Nước mắt sắp rơi, nhưng tôi vẫn phải níu nó lại, dù muốn khóc, nhưng tôi lại không muốn anh thấy dáng vẻ sướt mướt của mình. " Chúng ta đi cục dân chính được chưa? ", giọng nói anh vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi. Nghe thấy, tôi chỉ dám gật đầu nhẹ, nhưng cái gật đầu lại khó phát hiện. Nhưng làm sao qua mắt được anh? Tôi đứng dậy, toàn thân nặng trĩu, như có cục đá cả tấn vô hình đè lên người tôi. Từng bước chân nặng nề vang lên trên sàn nhà lạnh lẽo. Tôi với tay, lấy chiếc chìa khóa nhỏ nhắn ở trên móc treo. Rồi cánh cửa được mở, tiếng kẽo kẹt từng hòa với tiếng cười của anh giờ đây cô đơn đến lạ. Tôi bước ra ngoài, anh cũng bước theo. Ngồi trong xe, tay tôi luôn siết chặt vô lăng như muốn giật nó ra vậy. Từng con đường bình yên giờ đây đối với tôi đau đớn kì lạ. Cứ thế, dòng suy nghĩ vớ vẩn của tôi cũng bị cắt đứt khi thấy cục dân chính ngay trước mắt. Tôi cố gắng chậm lại trong lúc đậu xe chỉ mo…
Nguyễn Thiên Anh - 15 tuổi, là một nữ sinh bình thường, hết sức bình thường, chẳng có gì gọi là nổi bật trong lớp. Con bé thích ngồi im lặng đọc sách, vẽ vời, nghe nhạc, hoặc có những lúc ngồi thả hồn mình ra những hàng cây trồng ngoài cửa sổ. Làm gì cũng được, miễn là không ra khỏi thế giới của nhỏ là được. Cuộc sống của nó cứ lặng lẽ trôi qua như vậy, cho tới một ngày, có một người đã vô tình bước vào thế giới của nó. Cô bạn cùng bàn dễ thương tên Ngân Hà. Rung động, trái tim luôn khép kín với mọi thứ xung quanh, nay lại cảm thấy rung động. Tình cảm này sẽ được đáp trả không? Hay nó sẽ không bao giờ đủ can đảm để tìm câu trả lời?..... nó không biết nữa.---------------------------------------------- Lần đầu tiên trồng bách hợp ạ :') Có gì thiếu sót xin nhận được ý kiến đóng góp từ mọi người. Câu chuyện lấy ý tưởng từ những gì tác giả thấy trong lớp học của mình *cười* Author: GreenLiunius Tôi biết là truyện của tôi vẫn bị post chui lủi ở cái web truyện nào đó khác rồi. Nhưng mong mọi người nhớ cho, là "Crush có Crush" và các truyện khác được đăng trên trang chủ của @GreenLiunius thuộc bản quyền của tôi. Nên làm ơn, đừng có nghĩ tới chuyện đạo, edit hay chuyển ver nó. Không là bạn sẽ bị report nhiệt tình đấy.…
Trong một vũ trụ nơi Vận Mệnh được dệt bằng Hư Vô và ký ức có thể bị xé vụn, một người đàn ông mang tên Charles đi xuyên qua những thế giới đổ nát để níu giữ sự tồn tại mong manh của người mình yêu - Nicole. Giữa lằn ranh của thần thánh và con người, Khách Vô Danh xuất hiện như kẻ chứng giám cho những bi kịch lặp lại, nơi cái giá của hy vọng là thời gian, linh hồn và cả bản ngã. Khi vòng lặp được khởi động lại, ký ức bị phong ấn, và một Cuộc Chiến Chén Thánh mở màn, tình yêu, số phận và Hư Vô va chạm dữ dội, buộc các nhân vật phải đối mặt với câu hỏi tối hậu: điều gì khiến một con người thật sự "tồn tại"?*Note: Truyện có sử dụng AI để viết! Hãy cân nhắc trước khi đọc!…
Cuộc tình đôi ta tựa Bầu trời và đại dương.Đối mặt nhau nhưng chẳng thể chạm đến.Cảm giác gần nhưng lại xa đến lạ?._____"Rui...đừng đi được chứ?Tôi cần em.""Chúng ta không thuộc về nhau, thôi thì đành buông tay đi đừng níu kéo chi"."..."_____Tôi yêu em đến nhường nào nhưng em đâu hề quan tâm? Đối với em cái tình cảm này chỉ là nhất thời, còn đối với tôi nó như là bảo vật trân quý một đời không dám quên."Làm ơn, cạnh tôi một lúc nữa thôi! hãy cho tôi biết rằng em vẫn ở đây, ở cạnh Sano Manjirou này"_____「Title : Tình phai.Tên khác : Mùi vị đơn phương.」⚠ Warning ⚠•Chỉ đăng tải ở WATTPAD, không đem đi đâu.•Ngược, ngược, ngược! Điều quan trọng nhắc đến 3 lần.•Chị nhà thuộc TRAP, tình cảm đối với cô chỉ là trò chơi.•Anh nhà lụy tình, đâm đầu bất chấp!.•Không có thời gian đăng cụ thể.Chủ nhà : Sano Cà Bắp.…
Văn ánNàng mỉm cườiCó người nói, khi muốn khóc hãy ngẩng cao đầu,như vậy thì nước mắt sẽ không rơi xuống, như vậy thì mới có thể kiên cường!“Những gì ta nợ ngươi,còn chưa trả hết sao? Đủ rồi,hãy chấm dứt đi…”“Mơ tưởng! Những gì nàng nợ ta, vĩnh viễn cũng không trả đủ.Đời này, nàng đừng hòng nghĩ tới việc đó! Nếu dám buông tay ra, cho dù biến thành quỷ, ta cũng không tha cho nàng!”Nước mắt của hắn,từng giọt từng giọt rơi lên trán nàng, khiến nàng rất đau,rất đau…“Nhưng ta mệt mỏi rồi, thật sự, mệt mỏi lắm rồi…”Dùng hết khí lực toàn thân, nàng đẩy cánh tay đang gắt gao níu lấy mình ra.Nàng cười, tự buông mình, ngã xuống vách núi!Sự ra đi của nàng đã đổi lấy sự căm giận tàn bạo ngút trời của hắn, sự lãng quên của nàng khiến cho hắn đau đớn tới tận xương tủyHắn thề rằng sẽ đem nàng giam cầm lại,hắn sợ nàng sẽ rời khỏi một lần nữa.Giam cầm được cơ thể, nhưng không thể giam cầm được trái tim.Tại đây hắn từ từ tra tấn nàng,cũng là tra tấn chính bản thân mình, trầm luân….…
cô gái nhà khá giả xinh đẹp hiền lành rung động với chàng trai giàu có tài giỏi là chủ tịch công ty bất động sản toàn cầu . Người con gái mà chàng trai yêu lại là một cô tiểu thư nhỏ nhắn thích nũng nịu, sau tình yêu này lại là một câu chuyện khó nói liên quan đến cô gái khá giả. tình tiết có sự xuất hiện của nhiều nhân vật phụ khác tăng sự hấp dẫn cho câu chuyện TẤT CẢ ĐỊA ĐIỂM VÀ NHÂN VẬT ĐỀU LÀ HƯ CẤU…
Cô Tiệp Chi Băng - thiên kim Tập đoàn ES đứng đầu thế giới về lĩnh vực đá quý. Từ nhỏ đã được nâng niu như viên ngọc quý. Trước mặt công chúng thì lạnh nhạt, ít nói, dịu dàng đúng chuẩn loại tiểu thư trong trẻo ngây thơ - là hình tượng nữ thần tiêu biểu trong mắt nam nhân của mọi thời đại. Khi trở về nhà thì cứ vậy mà bung lụa, thể hiện bản chất, có thể nói là trái ngược cỡ 50% so với cái hình tượng nữ thần kia.. Mặc dù có tính cách hơi quái dị cùng với sở thích đeo mặt nạ sống với đời, nhưng tại sao cô vẫn được gia tộc nâng niu thế kia.. Bởi vì cô có tài năng và người trong gia tộc không chém giết lẫn nhau ah~ Có thể nói cô có tất cả mọi thứ mà người ta hằng ao ước: một gia đình hoàn hảo, giàu có, yêu thương nhau, một nhan sắc được coi là thanh tú, IQ cao ngất ngưởng nhưng lại lười vận dụng chất xám trừ khi có việc quan trọng,... Và chỉ vì một sự cố nho nhỏ mà cô hoa hoa lệ lệ xuyên không. Cơ mà thế éo nào lại xuyên vào quyển tiểu thuyết cẩu huyết mà cô vừa mới đọc xong? Đúng là vận c*t chóa.. Xuyên đúng vào nhân vật nữ phụ mà cô thương cảm, tốn cả đống nước mắt cho số phận éo le nghiệt ngã ở dưới ngòi bút của mụ tác giả vô lương kia.. --------------------------------- #Truyện đang trong quá trình sáng tác và nghĩ thêm chi tiết!…