[PATRICK] NÓI VỚI EM
Em là vì sao sáng mà chị muốn bảo vệEm là mặt trời nhỏ chị muốn ôm vào lòngEm là ánh sáng trong đêm đen tĩnh mịchEm là tất cả mọi thứ chị yêu thíchBằng lòng nâng niu để đổi lấy nụ cười của em.…
Em là vì sao sáng mà chị muốn bảo vệEm là mặt trời nhỏ chị muốn ôm vào lòngEm là ánh sáng trong đêm đen tĩnh mịchEm là tất cả mọi thứ chị yêu thíchBằng lòng nâng niu để đổi lấy nụ cười của em.…
Anh vẫn nhớ...Có một cô gái hay cười, luôn quan tâm anh, và chăm sóc cho anh.Có một cô gái luôn luôn nũng nịu, hay hờn dỗi và đôi khi rất ngốcCó một cô gái vì anh mà làm nhiều điều...Nhưng cô gái đó lại đi rồi, cô ấy đã đi về nơi có ánh mặt trời, và ko quay lại....…
Một vài mùa nhớ lướt qua, có người níu giữ lấy, có người đã quên đi. Giữ thì nặng lòng, còn quên thì hụt hẫng. Sự lựa chọn trong cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng, hãy trân trọng khi còn có thể bên nhau.…
Nakahara Chuuya nhặt về được ba đứa trẻ, và kì lạ làm sao, chúng nó rất ham tiền, ý Chuuya là: tụi nó coi tiền là tất cả, có tiền là có mọi thứ."Money is the reason we exit". Tụi nó nói vậy đấy.(Vã Bias quá🥰)…
Ta vào nghề vớt thi ở sông là vì phát tài cưới vợ, ai ngờ còn chưa đợi ta phát tài, trước tiên từ trong sông Hoàng Hà ta vớt ra một đại mỹ nhân nũng nịu...…
Những đoạn đoản văn nho nhỏ về những chuyện tình đi ngược lại lẽ tự nhiênChính vì nó đi ngược lại chuẩn mực xã hội, lại được người trong cuộc nâng niu,ấy mới là chân ái con người luôn tìm kiếm ***Ngư Ngư***…
tôi chỉ là một người kể chuyện, đem những tình tiết đắt giá lúc thanh xuân, nhào nặn thành một câu chuyện nhạt nhoà..không hơn. không kém..…
chút xúc cảm nhẹ nhàng về những ngày cũ, khi mà ta lướt qua nhau nhưng tay chẳng kịp níu lấy. cả nhà đọc thư giãn nhé. Bản quyền thuộc về tác giả Audrey. Vui lòng xin phép trước khi re-up. Cảm ơn các bạn.…
em chấp nhận mập mờ với gã, bao nhiêu tháng và bao nhiêu năm. rồi cho tới một ngày em buông bỏ mọi thứ và chính gã là người níu em lại. @-lilviolet…
hay là buổi ngày sụp đổ trước hoàng hôn lúc trời ráng cam đỏ rực, như cái cách nàng quỳ gối trước xinh xẻo của đời mình trong chiếc beret màu đất mùn và gỗ sưa cổ thụ.…
tớ chỉ viết những gì tớ nghĩ ngay lúc này, chỉ viết để kỉ niệm cho cuộc đời đáng nâng niu và trân trọng của anh, nhưng nỗi buồn to lớn ấy tớ chẳng thể tả được bằng lời, cuối cùng chỉ mong anh "hạnh phúc"…
Mới lần đầu viết truyện thôi nên có gì sai sót thì thông cảm cho au nha. Yêu mọi người nhiều😙😙Tóm tắt: Câu chuyện về một vị bác sĩ và cô gái bị bạch tạng. Hết! Còn lại thì tự đọc ha. Nhân vật đều thuộc OC, cốt truyện cũng của au, đừng mang đi chỗ khác, nếu muốn mang đi hãy nói với au và ghi nguồn.(Về vụ ra chap mới thì lâu lắm mới ra được do au lười bẩm sinh thôi, thông cảm....)Ai đọc xong để lại cho au cái ngôi sao nho nhỏ ở góc trái màn hình và cmt để au có động lực tiếp tục. Au biết mấy mem rất chi là dễ thương, đáng yêu, tốt bụng, đẹp trai đẹp gái mà. Follow au nữa, fl au thì au sẽ fl lại cho. *níu chân người đọc fic* Đừng bơ au mà…
nếu ở một thế giới mà Gojo Satoru không chết, anh được chữa trị bằng một cách nào đó rất thần kỳ nhưng rơi vào hôn mê suốt 3 năm trời, Megumi vẫn luôn đều đặn ghé thăm anh vào mỗi buổi sáng tinh mơ, tạm biệt anh bằng cái nắm tay luyến tiếc và chúc anh ngủ ngon vào mỗi buổi đêm về. mỗi ngày đều hy vọng thật nhiều, mỗi ngày đều đợi chờ anh tỉnh dậy và mỗi lần như thế em lại thất vọng tràn trề. rồi một ngày vào buổi đêm lạnh giá của tháng 12, anh bỗng đưa tay lau đi từng giọt nước mắt đang rơi lã chã trên gương mặt của em.giọng nói của em đã đánh thức linh hồn kiệt quệ của anh, và anh là một trong những lý do níu kéo em tồn tại trên cõi đời này.…
Bạn đứng chôn chân cạnh nấm mồ , nhìn bia đá chứa thân xác của người đang an nghỉ. Họ nói đúng, có những mối duyên nó đẹp đến mức , lời thề bị chôn vùi vẫn còn ám lại tàn dư của vị ngọt trong ký ức . Khi con người ta rời đi, họ để lại kẻ lưu lạc trong nhớ thương cái vị đắng ngắt của chén rượu tình cay , như bản tình ca thiếu nốt. Tro tàn lặng lẽ vùi chôn những mảnh ký ức xưa . Trên phiến đá lạnh , cành hoa tuy đã tàn nhưng vẫn cố níu kéo chút dư âm mong manh , như thể thay người đã mất gửi lời tiễn biệt cuối cùng . Tình cũ như sợi xích vô hình trói buộc bạn không thể bước tiếp . Nước mắt hòa làm một với tàn dư tạo ra vị khó thở đến ngẹt mũi. Giờ đây chỉ còn bạn , mắc kẹt ở cánh cửa bóng tối . Như câu thơ của tác giả Nguyễn Bích nói về cuộc chia ly : " Người đi một nữa hồn tôi mất Một nữa hồn kia bỗng dại khờ "Chúng ta không thuộc về nhau, giấc mơ không phải của nhau rồi _____________________________________________________Tác giả : Kẹo chanh chua Tác phẩm : giữa tro tàn và hương cũLưu ý : có thể phi logic, ngôn tình - Vì quá chán với việc học nên t viết thư giản. Trân trọng…
Truyện kể về tình cảm đầy bất trắc của Vương Nguyên và Vương Tuấn Khải.Nguồn: Song Vương (facebook)…
chuyện đi theo mạch cảm xúc của 1 cô gái 17 tuổi với những trải nghiệm về cuộc sống ...có chút gì đó chuyển giao giữa trưởng thành và cố chấp níu kéo bản tính trẻ con .Cô bé tên là huỳnh thanh thảo .…
Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật Kim Taehyung và Park Jimin. 1 người vì đi du học nên bỏ người kia ở lại một mình. 1 người thì không muốn đi còn người kia thì không dám níu kéo. Từng ngày từng ngày qua dần...…
Tôi chỉ là tên thái tử bị ruồng bỏ...cớ sao lại được thầy ấy nâng niu như vậy?? Vậy nhất định thầy phải là của tôi, tôi không cần gì hết, tất cả của tôi, thầy thích thì lấy hết đi...nhé?…
Tình cảm, là thứ long lanh nhưng cũng thật mong manh, như viên pha lê vậy! Nhưng, chỉ cần biết trân trọng, nâng niu và hết sức bảo vệ nó, thì.........đến pha lê cũng sẽ không dễ vỡ ^^......…
Jeong Jihoon trọc.…