khi thế giới chỉ còn mình em
Một ngày bình thường như bao ngày khác Nhi thức dậy và phát hiện tất mọi người đều biến mất…
Một ngày bình thường như bao ngày khác Nhi thức dậy và phát hiện tất mọi người đều biến mất…
Bởi vì sự chờ đợi nào cũng sẽ có một điểm dừng đó chính là sự từ bỏ.…
Dao`nhi và Lalinha là hai tác giả tiểu thuyết. Vì một số lí do mà họ bị mọi người ném đá dữ dội...…
Đây là một câu chuyện ngắn mình tự viết về tuổi thiếu niên.Trong truyện có hình mẫu mà mình hướng đến,cũng có cuốc sống mà mình mong ước.Những sự kiện nhỏ lồng ghép một phần là nhưng việc mình đã trải qua.Vì mình chỉ viết để giải trí nên từ ngữ không quá trau chuốt mong mọi ngừi thông cảm nhé!…
Khoa và Hoàng là đôi bạn thân. Từ nhỏ họ đã chơi với nhau rất thân thiết. Có chuyện gì cũn kể nhau nghe. Chia nhau từng miếng bánh, cái kẹo, ly nước. Hoàng trước giờ luôn nhường nhịn khoa. Khoa cũng rất hay ỷ lại vào Hoàng.…
Truyện được viết dưới góc nhìn của nhân vật "tôi"-Nguyễn Khánh Vân,một cô nhóc 16 tuổi vừa bước chân vào lớp 10.Câu chuyện này mình viết có đến 70% là chuyện đời thật mình đã trải hoặc bạn mình trải qua và kể lại cho mình.Có thể nhiều bạn sẽ nói cách viết của mình teen hay không hay,truyện dở.Nhưng xin lỗi mình chỉ là tay ngang.Hy vọng Khánh Vân và "bạn kia" có thể để các bạn trải qua một câu chuyện thanh xuân đẹp đẽ.…
- một tiểu thuyết về những điều nhỏ bé, từng lặng lẽ cứu rỗi chúng ta -Một chàng trai trẻ bước vào căn hộ tầng 7 chỉ để sửa một hồ cá. Nhưng trong sự yên lặng tưởng chừng vô nghĩa của căn phòng trắng ấy, cậu dần nghe thấy nhiều hơn: tiếng của nỗi cô đơn được chăm chút, tiếng của một người đã ngừng đợi nhưng vẫn chưa biết cách rời đi, và cả tiếng của chính mình - vốn đã lạc đâu đó trên đường lớn thành phố.Câu chuyện không xoay quanh cao trào hay hồi hộp.Nó là hành trình hai người xa lạ học cách lắng nghe nhau qua những điều vô thưởng vô phạt nhất - như một cây thủy sinh, như tiếng nước khẽ chạm vào kính, như việc một con cá dừng bơi."Nỗi nhớ nằm ở tầng 7" không hỏi bạn đã yêu sâu đậm thế nào.Nó chỉ muốn biết: bạn đã từng thật lòng giữ gì trong im lặng?…