rorasa - thích em hơi nhiều
làm ra chiếc textfic này chủ yếu để phục vụ bản thân vì quá thèmm…
làm ra chiếc textfic này chủ yếu để phục vụ bản thân vì quá thèmm…
dù là giận hờn vây quanhyêu thương nhiều quá sao nỡ tanh bành.…
con cún có tin cực sốc?!…
"học đại đại đi ba, qua môn là được.""nhưng mày rớt mà?"…
baby em thấy nhớ em mới nhắn.…
hành trình đi thi tân binh toàn năng hay cua lại tình cũ?…
"you're the apple of my eye""ủa sao tao lại là quả táo? nói gì xàm vậy""...điều gì đưa đẩy khiến tao vớ phải một đứa học ngu như mày làm bồ nhỉ?""ê nói vậy xúc phạm tao nha, thiếu có 9 điểm là tròn 10 anh chứ nhiêu"…
"anh nói xem, anh được bố em cử đến để đối xử tốt với em phải không?""không phải, là anh tự nguyện."…
trong em còn gì?trong anh còn gì?…
ngọt ngào của anh lớn và em nhỏ.(hoặc không)…
tại sao em cứ phải cố khi em không biết nỗ lực này sẽ đến đâu?…
những mảnh ghép nhỏ trong trò chơi ghép hình tạo nên câu chuyện tình yêu của cậu nhóc hộ vệ và anh thiếu chủ.…
Ngay từ lúc tôi trở thành sát nhân , tôi đã không thể cảm nhận được gì tích cực , những thứ mà tôi có thể nhận thức được là giết và giết...cho đến khi tôi gặp anh ấy...người đã giúp tôi trốn thoát...người đã lo lắng và chăm sóc cho tôi...người đã bảo vệ tôi trong suốt cuộc đời còn lại... vậy liệu tôi và anh ấy có thể ở bên nhau nữa không ?…
"cho tôi một cốc cafe đen""cậu có dùng đường không? ""không, vì có cậu là đủ ngọt chết rồi"idea:-guessymis-…
Passion: Suite side of Diaphonic Symphonia…
Trong tiếng Anh, từ Asymptote (đường tiệm cận) có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp cổ đại:A: Không.Sym: Cùng nhau.Ptotos: Rơi/Chạm.Asymptotos có nghĩa là "Không bao giờ chạm vào nhau".Thuật ngữ này được nhà toán học vĩ đại Apollonius vùng Perga (khoảng thế kỷ III TCN) đưa vào sử dụng lần đầu tiên khi ông nghiên cứu về các đường conic (như hình hypebol). Với ông, đó là một đường thẳng đóng vai trò làm "biên giới" cho một đường cong vươn dài mãi mãi.…
tự đọc tự thẩm hẹ hẹ, mong mn đừng đánh giá(chắc sẽ có mấy cp khác nữa ấy, ở gen 5 thui)…
. Truyện dựa trên trí tưởng tưởng, không áp dụng cho thực tế. OOC…
Vẫn ký ức mỏng manh từng ngày, khẽ du dương theo những nốt phiêu vô tận...Từng lời hát bên chiếc dương cầm, ngân mãi những phím đàn, đôi mắt ngập ngừng...Hãy đắm mình trong bản giao hưởng để thanh âm khắc ghi hình hài chúng ta...…