Hoa Phù Dung
Hoa Phù Dung…
Hoa Phù Dung…
3.1.2024 một thời điểm toẹt vời để bắt đầu một cái gì đó đấy chứchúc các bạn một ngày làm việc và học tập vui vẻ…
Xàmlul…
Ờm... alllumine là chủ yếu. đọc vui:)…
Nếu ai hỏi tôi ranh giới giữa địa ngục và thiên đàng là gì, tôi sẽ không ngần ngại trả lời, nhưng bây giờ thì tôi chưa chắc...Nếu ai hỏi tôi tư vị tình yêu là gì, tôi sẽ im lặng bởi chính tôi còn không xác định nổi...Chàng xuất hiện, ban cho tôi một sinh mệnh mới, chăm bẵm nâng niu để rồi nghiền nát nóCó bao giờ chàng tự hỏi liệu thế có công bằng cho tôi? Và cả cho chính chàng?…
Tôi....đã chết rồi,từ rất rất lâu trước kia...đã...chết.…
Xu sắc vân vân ( Phiên ngoại Lý Phủ x Lý Kha) by lamlamhavu Vương gia tướng quân công x hoàng đế thụ ( Chính văn giữ nguyên, phiên ngoại viết sau khi hai người đã chết)Do quá đau lòng cp phụ nên mình đã viết phiên ngoại này, để có một kết cục tốt đẹp hơn cũng như để xoa dịu nỗi lòng mình. Hoan nghênh enjoy!…
Welcom mọi người tới cái fic thứ 2 về Cậu Nỏ và Mỏ của tôi.Trước khi vào ,đây là fic Ngược nặng có yếu tố SE.Đừng mang truyện đi đâu mà không có sự xin phép.…
Anh không nói yêu tôi.Cũng không nói muốn rời bỏ tôi.Anh chỉ ở đó, vừa đủ để tôi không đi được, nhưng không bao giờ đủ để tôi ở lại một cách đường hoàng.Đây không phải là câu chuyện về một mối tình tan vỡ, mà là về một người con gái đã đánh đổi sự an toàn của mình chỉ để không phải quay lại cảm giác cô đơn ban đầu.…
Lời giới thiệu:Có người từng nói với hai đứa trẻ thơ dại rằng, hy vọng nuôi dưỡng hận thù, hận thù sẽ nuôi dưỡng hy vọng, hy vọng sẽ giữ chúng ta tồn tại thật lâu trên cuộc đời này.Thẩm Lạc Dung và Thẩm Ngụy nhìn thì có vẻ đang đi trên hai con đường khác nhau, một bên hồ trong sạch có thể nhìn thấy cá, bên còn lại đục ngầu pha lẫn cả máu tanh. Thế nhưng, bọn họ đều đang hướng về một mục đích duy nhất, để tiếp tục sống và tồn tại với thân phận mới, những kẻ năm xưa đã khiến bọn họ nhà tan cửa nát đều phải chết.Đến khi cả hai gặp được những người tốt nằm ngoài dự liệu, thì mới biết mình đã không thể quay đầu được nữa, kẻ khóc kẻ cười, đến cuối cùng kẻ đáng thương đâu chỉ có bọn họ.…