Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
•Tên Truyện: Thời niên thiếu của chúng ta •Tên Tác giả: Tử Lam•Thể loại: Thanh Xuân Vườn trường, hiện đại•Nội dung: "Học sinh đứng đầu khối" bất khả chiến bại Vân Hạo bất ngờ gặp được đối thủ là "Học sinh chăm chỉ" "kiêu ngạo" Tử Huyên. Hai người "kẻ tám lạng người nửa cân" chẳng ai hơn ai, Tử Huyên quyết chẳng chịu thua Vân Hạo luôn xem cậu ta như đối thủ truyền kiếp. Thế nhưng Vân Hạo đối với Tử Huyên tựa như "Vừa gặp đã yêu" thế nên cậu quyết tâm theo đuổi Tử Huyên…
Truyện kinh dị trinh thám Án mạng trong mơTác giả: Linh Mong mọi người sẽ đọc câu chuyện của tôi với tâm thế thoải mái nhất:>Đừng copy dưới bất kì hình thức nào ( ghi âm, đoạn văn, video,...) - LinhMeTruyenKinhDi-…
"À ơi... đom đóm đầu đình...Đom đóm đứng đó một mình đợi aiĐêm hôm tàn, sáng sớm maiChớ đi qua dốc, biết ai đợi mình..." Cuối ngôi làng nhỏ có một cái dốc nối liền với con đường tắt để ra đường lớn, chạy ngang qua những cánh đồng rậm rì và nằm sát một bãi tha ma. Cái dốc ấy, chẳng biết tự bao giờ có rất nhiều đom đóm. Chúng lẩn trong những lùm bụi rậm rạp bên mép lạch nước nhỏ dưới chân dốc, đêm đến mới túa ra sáng lập lòe cả một vùng. Có lẽ vì thế mà dốc được đặt cho một cái tên mĩ miều: Dốc Đom Đóm. Nhưng đã lâu lắm rồi chẳng có ai còn đi qua lối đó nữa. Từng mảng xi măng trên mặt dốc bong tróc trông như những vết lở loét, lăn lóc đầy đất và đá vụn. Cỏ mọc lởm chởm, có chỗ cao quá đầu người. Ở chỗ cái dốc đó, từng có những sự lạ mà người làng khi được hỏi đến đều lắc đầu và vẻ mặt khẽ nhăn lại như vừa bị nhúng vào một nỗi sợ hãi sâu xa...…
Từ nhỏ ở quê cho đến hiện tại năm 16 tuổi, mẹ của tôi sau khi ly hôn gần 3 năm lại quay về kiếm tôi sống cùng bà ấy với gia đình mới ở thành phố BSống ở quê nên tôi thấy cái gì cũng mới lạ nhưng điều chú ý lại là ngày đầu nhập học ở ngôi trường mớiMặc dù là học sinh giỏi nhất tỉnh ở quê thì đối với ngôi trường mới này thì tôi chỉ là một hạt cát vô danh, nào ngờ người bạn cùng bạn lại là vừa là nam thần đẹp trai nhà giàu, học giỏi vừa là trùm trường nhà mặt phố bố làm to.Cứ thế mà cho đến trước giữa học kỳ 2 năm lớp 12, mối tình đơn phương của một cô gái cứ thế âm thầm nảy nở từng ngàyChính cô cũng không biết rằng ngày cô đi anh đã chạy đi tìm cô khắp các ngõ ngách phố phường nhưng lại không tìm được gì hếtSau này ảnh trở thành tổng giám đốc nổi tiếng của Tập Đoàn Cố Thị còn cô chỉ là nữ nhân viên văn phòng mới vào nghềNhân vật chính: Cố Lạc Ngôn, Chu Ninh NinhMối tình tưởng đơn phương nhưng lại là song hướng yêu thầm không ai hayLập ý: Hôm nay không tìm được vậy thì sau này anh sẽ đi tìm emSói xám hung mãnh mà dịu dàng X Tiểu bạch thỏ nhút nhát, dễ thương…
Tất cả đều là khởi đầu của tội ác, 3 kiếp luân hồi tìm mãi một đáp án của người nhưng kết cục lại vẫn như trước.. vẫn là một lần nữa đến chậm một bước. Đây có thể là một câu truyện về cuộc hành trình tìm về cái kết của chính bản thân nhân vật. Có thể nam có thể nữ, cuộc tình kéo dài luân hồi 3 kiếp của 2 nhân vật chính, mình không chắc có phải ngôn không nữa vì có kiếp họ lại là nam x nam có kiếp là nữ x nữ cơ. Nhưng chung quy đây là hành trình vén màn bí mật đằng sau nhân vật chính và cách cả hai tìm sự giải thoát cho nhau khỏi vòng quay của số phận... Dài rồi nhỉ mn hãy đọc vè cho mình biết cảm nhận nhé…
Tiểu Dương là sinh viên năm nhất, ngoại hình tuy không nổi bật nhưng rất biết chăm lo chịu khố. Cuộc sống tuy chật vật đủ điều, sự lạnh nhạt của gia đình, bắt nạt của bạn bè và đánh giá từ thầy cô khiến cậu có đủ mọi lý do để vươn lên.Vỏn vẹn trôi qua 1 năm nữa, lần đầu tiên cậu có bạn. Là một người bạn thật sự, cậu tên Hàm Lưu. Lần đầu tiên được san sẻ tình yêu thương.., Tiểu Dương thật sự rất cảm kích. Nhưng bước ngoặt thật sự chỉ xảy đến khi ở một buổi tiệc cậu được mời tham gia cùng Hàm Lưu, cùng các người bạn của cậu.Ở đó, Tiểu Dương gặp được một người. Như ánh nắng mặt trời xuyên thủng bóng tối vĩnh hằng bên trong con người cậu. Tô màu cho cuộc sống tẻ nhạt ngày thêm ngày càng tươi sáng, giúp cậu phát hiện ra rằng. Thì ra trong chính con người mình, lại có một nơi toả sáng như vậy. ..."Thật không hiểu...""Tại sao bản thân lại như có cảm giác, đoá hoa trong lòng bỗng nở rộ như gặp gió Xuân đầu mùa như thế?"•••❗️Đôi lời tác giả muốn gửi gắm đến các bạn:⭐Bản thân mình cũng không rành lắm về viết truyện. Cũng không mong truyện sẽ thu hút được nhiều độc giả vì bản thân mình tự nhận định còn non trẻ.⭐Tác phẩm đầu tay, truyện sẽ có yếu tố ngọt, cay, đắng,..⭐Gần như không có lịch ra chap cụ thể.⭐Mạch truyện mình viết vô cùng chi tiết, kĩ lưỡng. Nên có thể sẽ khiến bạn quá chán vì quá nhiều chi tiết. Nhưng chắn chắn những chi tiết đó sẽ được nhắc lại thông qua các sự kiện sau này.⭐Truyện chưa xác định ending. Đến gần cuối, mình sẽ tóm tắ…
Đêm nay Bắc Kinh se lạnh. Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc phản chiếu lên mặt phím đàn, long lanh như có hàng nghìn ngôi sao đang nhảy múa cùng âm thanh.Tôi hít sâu, mười đầu ngón tay chạm khẽ lên phím. Âm thanh đầu tiên vang lên, trong trẻo, gọn ghẽ - như thể tôi đang kể lại một câu chuyện mà chỉ mình tôi hiểu. Người ta đến dự gala của Tập đoàn Thẩm Thị để uống rượu, cười nói, bắt tay, chụp hình. Còn tôi, chỉ là người chơi đàn thuê. Một "âm thanh nền" giữa thế giới lấp lánh ấy.Cho đến khi ánh nhìn của tôi dừng lại ở hàng ghế đầu.Người đàn ông ấy - Thẩm Dực Minh. Bộ vest đen được cắt may tinh tế, cổ tay anh thoáng hiện chiếc đồng hồ bạc lạnh lùng như chính ánh mắt. Anh không nói gì, không cười, chỉ lặng lẽ nhìn tôi. Không kiểu nhìn xã giao. Không tò mò. Mà như thể, anh đang nghe tôi bằng ánh mắt.Tôi chợt lỡ nhịp, một nốt trượt qua. Nhưng anh không hề rời tầm nhìn. Đó là khoảnh khắc kỳ lạ - như thể tiếng đàn của tôi đã trói lấy một người đàn ông mà cả khán phòng đều phải cúi đầu trước anh.Khi bản nhạc kết thúc, tôi cúi chào, nhận một tràng pháo tay lịch sự. Và rồi, tôi không còn thấy anh nữa.Tôi tưởng chuyện sẽ dừng ở đó. Nhưng khi đang thu dọn bản nhạc trong phòng chờ, cánh cửa mở ra. Một người đàn ông trung niên bước vào - dáng vẻ chuyên nghiệp, lễ độ."Cô là Tống Vân Khanh phải không? Tôi là trợ lý của Tổng giám đốc Thẩm. Anh ấy muốn mời cô dùng bữa tối. Riêng."Tôi ngẩng lên. "Anh ấy... có nói lý do không?""Chúng tôi muốn bàn về một hợp đồng cá nhân."Tôi cười nhẹ, cố giấu sự bố…
xoay quanh chàng thơ yêu chàng trai ở 18 , chạy trốn , ảm ánh,.....tình yêu không bao giờ tàn nó vẫn luôn ở trong trái tim chúng ta luôn nhớ những kí ức thân quen của người đó , không chỉ như vậy tình cảm của bạn và người đó sẽ rất sâu sắc và rất ý nghĩa . vì thế đến phút cuối cùng người khác vẫn tôn trọng tình yêu đời mình để cảm thấy ấm áp hơn.." 100 lời ca vĩnh viễn dành cho người anh yêu, em ơi"…
thể loại cổ trang, cung đình, Ngược Tâm, 1 x 1 nhược thụ, HEnhân vật Tây Tường liệt x tiểu nhiễmkhông nói nhiều lời vô nghĩa nữaMọi người hảo đây phẩm mới của ta"ách nô"là một tác phẩm" kinh đô Tứ thiếu gia "của tacâu chuyện chủ yếu xoay quanh một Vương Gia đương Triều cùng một ách nô nói thật tình tiết không mới mẻ nội dung không có chiều nhiều chiều sâu, nhưng là ta thíchhơn nữa ách nô là bộ duy nhất trong kinh đô tứ Thiếu gia có nhược thụ ba bộ khác ta cũng không tính viết thêm nhược thụ nữacuối cùng vẫn là hi vọng mọi người sẽ yêu thích tiểu nhiệm của chúng ta hi vọng tất cả có thể vui vẻ khi đọc tác phẩm này…
Một mối quan hệ mập mờ, lấp lửng, tình như ý đã. Tựa hồ những thanh âm trong trẻo, dịu êm trong bản nhạc.Bỗng chốc thánh thót, dồn dập, thảng thốt...Như phù dung e ấp chớm nở, reo mình trong gió... những cánh hoa lã chã tuôn rơi...…