QUOTES THẦN TƯỢNG
NGUỒN: SƯU TẦM Ở NHIỀU NƠI…
NGUỒN: SƯU TẦM Ở NHIỀU NƠI…
Là những đoản văn mik sưu tầm nên có trùng vs ai thì thông cảm cho mik nhé…
Tôi từng nghĩ âm nhạc là những nốt tròn méo chảy trôi qua phím đàn... cho đến khi gặp cô - người phụ nữ với đôi mắt lặng thinh nhưng tâm hồn vang vọng cả một bản giao hưởng."Cô giáo dạy nhạc năm đó không phải người đầu tiên dạy tôi về âm nhạc... nhưng là người duy nhất dạy tôi lắng nghe.Lâm Khải - cậu học trò năm ấy, mang trong mình một tuổi trẻ bất cần, bất định, và bất an. Nhưng sau từng buổi học, từng lần im lặng giữa hai người, trái tim cậu dần biết rung lên những giai điệu mà không giáo trình nào dạy được.Khi cô rời đi, cậu mới nhận ra:"Một số người xuất hiện không phải để ở lại... mà để khiến ta trở thành người tốt hơn."Một câu chuyện nhẹ nhàng về thanh xuân, âm nhạc và lòng biết ơn.…
○Dành cho fan của Hansang couple○Nếu dị ứng hoặc bash 1 trong 2 xin click back●"Tôi là côn đồ, em nghĩ tôi không dám làm gì em sao".…
Sản phẩm đầu tay, mong mọi ngừi ủng hộ tui❤️…
Luhan và Sehun gặp nhau trong một hoàn cảnh trớ trêu- nhà giam. Luhan là một tên sát nhân. Sehun là một tên côn đồ vào tù như cơm bữa... và giữa họ đã nảy sinh tình cảm... Liệu tình cảm ấy sẽ đi đến đâu?…
han seungwoo x kim yohanhàn thắng vũ x kim diệu hán…
số chương dự kiến: 5thể loại: ngược ngược và ngượckết: he se tùy cảm nhận=)))…
Tôi cần một nơi để tâm sự, cảm ơn lãng khách ghé thăm!…
Rimy tỉnh dậy bên dưới một gốc cây, cô không còn chút kí ức nào về quá khứ của bản thân và được một ông lão tìm thấy và mang cô về để cưu mang lấy cô. Cho đến khi bi kịch xảy ra vào năm 845, cô mất tất cả và trở thành một người lính, lúc bấy giờ mục tiêu của cô là tìm lại quá khứ đã mất của mình, một phần để quên đi thực tại tàn khốc, một phần tìm lại bạn thân của chính mình.…
Em gọi tên chị như gọi một nốt nhạc chưa tìm được chỗ... ấm, thoáng rồi lại quên.Chị không biết mình nên gọi đây là buổi sáng hay phần còn lại của một kết thúc. Ánh nắng len qua rèm, cắt ngang khoảng trống trên bàn, nơi em từng để lại chiếc micro với vài nốt nhạc chưa kịp hoàn thiện.Họ nói rằng chia tay là để quên nhau, nhưng quên nhau đâu dễ dàng thế. Em vẫn xuất hiện trong những giai điệu chị vô tình bật lại, trong cách gió xao xác ngoài cửa sổ, trong những tách cà phê nóng mà chị chẳng còn muốn uống cùng ai.Em chọn con đường riêng, chọn ánh đèn sân khấu hơn chọn chị. Nhưng đôi khi, chị thấy mắt em thoáng qua trong dòng người như một bản nhạc lạc nhịp, một lời nhắc nhở rằng từng có lúc họ đã hòa âm cùng nhau.Chị không còn là nguồn cảm hứng, không còn là bản demo nữa. Chị là ký ức, mờ nhạt nhưng chưa từng trọn vẹn lãng quên. Và hôm nay, trong im lặng và những khoảng trống, chị bắt đầu nghe lại mình, nghe cả sự lúng túng, tiếc nuối, và một nỗi nhớ chẳng dám gọi tên.Martin...…