[CapRhy] One of many short stories
Nơi trí tưởng tượng được viết lên✨⁉️Lưu ý:chủ yếu là H nên ai ăn chay thì nên lướt vội…
Nơi trí tưởng tượng được viết lên✨⁉️Lưu ý:chủ yếu là H nên ai ăn chay thì nên lướt vội…
ooc; lowercasemượn rượu tỏ tình thử đi, biết đâu dính thì sao…
những dấu hôn chẳng thể che dấu…
em biết anh đang đọc, +1 content cho m69 để giữ chuỗi.…
Chuyện tình cảm lãng xẹc giữ Son Seungwan và Bae Joohyun❤Thay au cũ viết fic mới ^^…
Đừng đọc chùa nhen =))?…
một ngày 3 bữa sáng - trưa - tốicẩu lương là phải ăn 3 bữa 1 ngàyNhắc lại tui viết MC nam nha bà conCó những sợi dây không nhìn thấy, nhưng lại xiết chặt hơn bất kỳ xiềng xích nào. Crewel gọi đó là dây cương, còn người kia chỉ biết khẽ cười, lạc bước trong ánh mắt anh.…
Tác giả: Yến Thập NhậtThể loại: Hiện đại, vườn trường, đoản văn, ngọt sủng, Ngốc manh thiếu nữ công x Miệng tiện tâm cơ thụTình trạng bản gốc: HoànTình trạng bản dịch: Đang lết~Editor: Đường ĐườngBeta: Trung TrungTrans: QTNguồn: Hủ giới~~~~REVIEW~~~~Nói tóm lại đây là câu chuyện về một anh thụ tình cờ gặp được anh công, sau đó tìm đủ mọi cách để khiến anh công thích mình. Anh thụ rõ ràng chính là một con hồ ly giả vờ thư sinh. Tình cảm thanh xuân vườn trường, không ngược cũng không có cao trào. Rất thích hợp cho những bạn muốn tìm một truyện vừa nhẹ nhàng vừa hài hước.…
- Một vài đoạn chat của Yoichi và nhiều anh người yêu của ẻm.- AllIsagi là chính, không có bất kì cp nào khác.- Trong những đoạn chat khác nhau, sẽ có Fem!Isagi.- Anh nào mà mờ nhạt quá, làm em không nhớ tên thì em xin lỗi ạ=))…
Có những mối duyên, không cần lời hẹn ước, cũng đã sớm khắc vào trong sinh mệnh.Trong tiếng cười ồn ào của Hoàng Hôn Xã, giữa khói trà mờ ảo và ánh chiều chập choạng, hai con người tưởng như vô tình mà gặp nhau, lại chậm rãi trở thành chỗ nương tựa của nhau.Đây không phải là câu chuyện của những biến cố kinh thiên, mà chỉ là một khúc hát lặng lẽ - nơi tình cảm len lỏi, âm thầm, mà bền bỉ như ánh hoàng hôn không tắt.…
Văn ÁnCố Minh Tranh, một vị tổng tài bá đạo chính hiệu, từng thành công né được vô vàn tình tiết Mary Sue trên trời dưới đất. Tưởng kiếp nạn của mình thế là hết, hắn lại vô tình va vào cái tên hệ thống ẩm ương với sở thích sử dụng emoji để nói ra tiếng lòng. Thế là từ đó, mỗi tối Cố tổng đều phải xuyên không qua đủ loại thế giới quái gở, chuyên tâm đóng vai nam chính.Lạc Phàm, một vị tân ảnh đế mới được nhận đề cử, y từng diễn đủ thể loại nhân vật từ nghèo khổ đến ngầu lòi, cho đến một ngày đẹp trời, y bị một tên hệ thống ngu ngốc hết thuốc chữa chọn trúng. Và thế là mỗi tối, Lạc Phàm cũng bắt đầu hành trình xuyên không, nghiêm túc sắm vai phản diện một cách hoàn hảo nhất có thể.Lẽ ra thì trời đất bao la, ai làm việc nấy, một núi không thể có hai hổ. Nhưng hỡi ôi, hai cái hệ thống dở hơi nào đó, lại vô tình nhét cả hai ký chủ vào cùng một thế giới!"Nhân vật phản diện này có điểm thú vị...""Cái tên nhân vật chính kia cũng hợp gu mình phết.""Nam chính đánh bại phản diện là quy luật muôn đời!""Được rồi, thử coi ai đánh gục ai!"Dàn nhân vật phản diện khóc ròng: làm ơn làm phước hai người yêu nhau đi cho rồi, đừng hành tụi tôi nữa T^T!!!…
Khi Yook Seong Ji có trụ hồi sinh…
Sẽ thế nào khi hai người học cùng trường lại bí mật yêu nhau nhỉ?✨…
"ryu minseok là gì của em?"…
Chiếc đàn guitar giờ đây đã bị ăn mòn và mục nát, như chính tình yêu của họ, không bền bỉ và trọn vẹn được nữa. Những sợi dây đàn mỏng manh kia giờ cũng đứt lìa, như cắt đứt sợi dây tình duyên của họ. Tình chẳng còn, bản nhạc anh soạn giờ đây cũng vô nghĩa. "Bài hát hay nhất của anh, sẽ là bài hát đau thương nhất em từng nghe."…
Văn ÁnTấn Viễn vì một lần chơi trò "Thật hay Thách" mà lỡ tay gửi lời mời kết bạn WeChat cho sếp tổng công ty mình, nhưng hắn định bụng về nhà sẽ xóa ngay.Vậy mà vừa về tới nhà, hắn đã nhận được hai tin nhắn.Một là thông báo tăng ca.Cái thứ hai là đến từ chính sếp tổng: "Cô là ai?"Dưới cơn giận dữ của Tấn Viễn, người đã liên tục tăng ca trong vòng ba tháng, đã không kiềm được mà nhắn lại, "Anh đẹp trai ơi~ Em tên là Viện Viện, làm một nháy không anh?"Hắn thầm nghĩ, với kiểu người lạnh lùng và cuồng công việc như anh ta, chắc chắn sẽ lờ đi cái tin nhắn rác rưởi này. Ai ngờ, hôm sau Tấn Viễn đã nhận được hồi âm: "Gửi ảnh cho tôi xem thử."Tấn Viễn chết lặng, hắn là đàn ông là đàn ang, lấy đâu ra hình gửi cho thằng cha này chứ?!Ngay lúc hắn còn đang đắn đo giữa việc huỷ kết bạn, hoặc lên mạng tìm đại một tấm ảnh của mấy em gái đáng yêu nào đó, thì tin nhắn tăng ca lại được gửi đến.Hắn ôm điện thoại, mặt đỏ bừng bừng kêu to:"Hai ơi, cho em mượn cái váy của bà xíu nha?"-Giang Hạc, trong mắt người ngoài là hình mẫu đàn ông thành đạt điển hình: chững chạc, lý trí, phong độ.Ngay cả bản thân anh cũng nghĩ như vậy.Chỉ là vào những đêm khuya yên tĩnh, khi tất cả đã chìm vào giấc ngủ, anh mới nhận ra: À, mình cô đơn thật.Anh không có bạn tâm giao. Người thân trong gia đình thì ai cũng có cuộc sống của riêng họ. Danh bạ điện thoại và WeChat chỉ toàn là đồng nghiệp, cấp dưới, hoặc đối tác làm ăn.Anh không có lấy một người để tâm sự, hay đơn giản là trò chuyện cho khuây khỏa.…