lck ✦ lò luyện tình yêu
tính ra cái lck này cũng hay, lập team đánh game kiếm tiền thôi mà ai dè còn kiếm cả được bồ cơ. một hội tám người chơi chung với nhau mà sao vừa vặn đẻ ra được bốn cặp, không ai lẻ bóng, không ai bị bỏ lại.lowercase.…
tính ra cái lck này cũng hay, lập team đánh game kiếm tiền thôi mà ai dè còn kiếm cả được bồ cơ. một hội tám người chơi chung với nhau mà sao vừa vặn đẻ ra được bốn cặp, không ai lẻ bóng, không ai bị bỏ lại.lowercase.…
- "Lá phong vào mùa rồi người hỡi, người nơi xa ấy có lạnh không? Bốn mùa trôi đi trôi trở lại, tự hỏi người xưa bao giờ về?" - _𝐦𝐢𝐞𝐮𝐥𝐲𝐜𝐚𝐧𝐡𝐡𝐚_…
bối cảnh: muichirou năm nhất, genya năm ba.…
Comback thôii =)))) Tôi nhớ mn ở wattpad lắm rồiii…
Cho dù có đang chơi trò gì, thì chơi một mình cũng chán lắm.…
nếu mui chan bị sát quỷ đoàn ghét chỉ vì một con matcha thì sao nhỉ?cái này tôi tự nghĩ nhân vật không thuộc về tôi…
Một câu chuyện kể về một chuyện tình của một chàng trai đầy nhiệt huyết và một cô gái (con trai)lạnh lùng đã trở nên vui vẻ và hòa đồng với mọi người nhiều hơn.…
Có lẽ đâu đó trong góc tối sâu thẳm của hai trái tim đang loạn nhịp kia, một tia sáng tựa hồ vầng dương đang âm thầm len lỏi, sưởi ấm những tổn thương, mất mát trong quá khứ.Như định mệnh sắp đặt, đưa nửa kia đến với sứ mệnh chữa lành những vết thương lòng tưởng chừng như chẳng bao giờ tiêu tan...…
ko biết , đọc đi sẽ biết , có H . Nếu ai kì thị Đam mỹ thì đừng đọc nhé , đây là lần đầu tớ viết truyện , sai sót j mong các cậu bỏ qua nhé 😊…
lưu ý là sẽ có 1 vài chap có Oc, viết đương nhiên là vì đam mê Muichirou rồi. hãy đọc bằng tất cả tình yêu dành cho Muichirou đi hỡi những cô vợ của Hà Trụ! nếu không thì phụ lòng tôi viết lắm đấy :'))…
Giây phút tái sinh, khi hai đứa trẻ cất tiếng khóc, bầu trời sáng bừng, sợi dây màu hồng bỗng mọc ra từ trong lồng ngực hai đứa trẻ. Chúng vô hình nhưng lại như được sắp đặt mà tìm đến nhau. Một nút thắt mới được hình thành. Một cuộc đời mới... Không lỡ làng... Không ly biệt....…
Màu đỏ của sợi tơ duyên nối liền không thời gian, tượng trưng cho duyên mệnh.Nếu toàn tâm toàn ý hoàn thành bức hoạ, liệu cố nhân có một lần nữa quay về?…
ta không biết mô tả ☺…
câu chuyện được kể ở kimetsu gakuen.…
Chưa được sánh đôi chưa đành chếtNguyện làm uyên ương chẳng làm tiên…
❝Nếu như mỗi người đều có một vị thần hộ mệnh cho chiếc cây sinh mệnh của họ, có phải việc sống chết của một người cũng là phụ thuộc vào đôi tay của người thợ ấy hay chăng?❞…
Author: TeraPairing: Tanjirou x MuichirouSummary: Mọi niềm vui đều là thiếu sót. Tìm kiếm một thứ gì đó có ý nghĩa chính là mục đích của mọi cuộc đời. Lắm khi, sự bình yên, vui sướng và mọi niềm hạnh phúc đều chỉ đến để biến một người bình thường thành một kẻ trống rỗng. Hãy để đôi chân anh ta tự chạy. Hãy để anh ta từ từ, từng bước một, tự tìm đến nỗi đau, nỗi buồn, sự cô độc, sự hối hận. Để cho anh ta tự tìm đến sự giả lả, sung sướng, tình yêu và hồi kết. Để cho anh ta từ một chàng trai biến thành một người đàn ông. Rồi cuộc sống của anh ta mới có ý nghĩa.*Warning: Các nhân vật không thuộc về mình, nhưng các tình tiết thì có. Câu chuyện xảy ra trong một vũ trụ, một xã hội, cuộc sống khác, không liên quan tới chính truyện. Truyện có xu hướng kéo dài thành nhiều chương. Các cậu muốn reup lên đâu vui lòng hỏi tớ trước nhé! Cảm ơn mọi người đọc của tớ nhé!…
Kiếp sau của Hoán hồn...Nhân sinh hợp tan là lẽ thường tình, chẳng thể cưỡng cầu. Nếu còn duyên, cố nhiên sẽ hạnh ngộ dù có trải qua muôn vạn kiếp luân hồi...…
📌 lưu ý :• R18/R21, H nặng• bối cảnh và cốt truyện hơi khác so với manga gốc• out of character• vài chỗ văn phong lủng củng ______________ Trước những khiếm khuyết của thế giới này, ta tự hỏi liệu nàng có còn bằng lòng theo ta không ? _𝕄𝕦𝕚𝕔𝕙𝕚𝕣𝕠𝕦_…
Sau đêm định mệnh ấy, tôi mất anh trai...Không, nói đúng ra tôi đã mất tất cả. Có lẽ nỗi đau ấy lớn quá sức chịu đựng của một thằng nhóc 11 tuổi, khiến nó chọn cách chôn vùi tất cả để quên đi. Như lạc lối trong làn sương mờ ảo, tôi trốn chạy chính bản thân, chẳng còn nhớ mình là ai, mình sống vì lẽ gì...Tất cả những gì tôi muốn làm lúc bấy giờ là cầm kiếm và chiến đấu, cho đến chết.Lúc tôi chuẩn bị rơi xuống vực thẳm một lần nữa, cô gái như cứu tinh xuất hiện, thắp lên một tia sáng yếu ớt, len lỏi ở đâu đó trong tiềm thức.Mây mù bao phủ tâm trí tựa hồ chẳng thấy lối về, nhưng hình bóng Y/n lại khắc ghi rất rõ trong tiềm thức.Trong cuộc đời mịt mù tưởng chừng như vô sắc, nay đã tồn tại một vật thể hữu hình...…