Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Nếu em cần, anh sẽ luôn ở đó vì em.Nếu anh cần, em sẽ luôn ở đó vì anh.Pairing: Dolisu & HametuWarning:Tác giả không sở hữu bất kỳ nhân vật nào.Toàn bộ nội dung là sản phẩm hư cấu, không có thật, không liên quan đến người thật. Vui lòng không liên hệ đến đời thật!…
Tác giả: Đào Ảnh Xước Xước (Cái Bóng Ẻo Lả)Nguồn : Diễn đàn Lê Quý ĐônThể loại: Trùng sinh, thanh xuân vườn trường, sủng, ngọt ngào, 3S....Tình trạng : Đã hoàn.Độ dài: 95 chính văn + 3 ngoại truyện.Giới thiệu:Bước qua màn sương mù, tìm kiếm chuyện sai lầm kiếp trước.Mới phát hiện, duyên đến còn có anh....Thật xin lỗi, kiếp trước đã bỏ qua tình yêu của anh.Cám ơn anh, hai kiếp đều yêu em.Kiếp này, hãy để cho em yêu thương anh thật nhiều...Một cô nàng được sống lại tìm kiếm câu chuyện tình yêu xa xưa.Vứt bỏ nam nhân cặn bã, đá văng tiểu tam, dốc lòng cưng chiều tình yêu của mình.P/s: Sủng văn không ngược có chút "chua" ngập tràn ấm áp.…
một câu chuyện ngắn với nội dung nhẹ nhàng một đêm say cùng tiêu chiến (chiến ca tiêu thỏ) và nhất bác ( cún con) - " anh .... không say rượu.... anhh. say em... cún con"…
- " Trong cuộc đời của Boun Noppanut tôi có hai lần phải giết người, một là vì mẹ..... một lần là vì em. Và cho đến tận bây giờ tôi vẫn thấy vô cùng xứng đáng, chưa bao giờ hối hận cả"-" Boun Noppanut, tôi ghê tởm anh"…
Có phải hay không? Giá như ngày ấy cậu và em chẳng là gì của nhau.Nếu kể hết những vết sẹo trên người em ắt hẳn sẽ lâu lắm. Chúng hằn rất sâu vào da, nhuốm máu đau rát. Có hôm máu chảy mãi không dừng em đã ngất đi trong căn phòng ẩm thấp. Một nơi tia sáng nào vất vưởng, tanh hôi. Em vẫn hay mơ.Mơ về một nơi êm ấm.Kim loại lạnh ngắt xích lấy em. Kéo em về phía con quái vật kinh tởm, che đi tiếng em gào thét. Em đang có ý định tự tử, cố mà nghĩ đến giọt nước mắt xé lòng. Người sẽ ôm thi thể em lạnh lẽo, người ở lại chỉ có Todoroki thôi. Ngày dài lả lơi trong đáy mắt. TáchTáchThủy tinh vỡ rồi len lỏi trên sàn nhà.TáchTiếng ai gào thét xé lòng. Cố đừng nghe nữa, đừng nghĩ gì hết mày sẽ phát điên. Giữ cho đầu óc trống rỗng đi mọi thứ sớm qua mà.TáchNước mắt rơi mặn chát, em thôi miên lý trí. Giữ cho linh hồn trống rỗng, em vô hồn chìm vào ảo mộng trong ước muốn xa vời. Bình minh ơi xa lắm, không với đến tia nắng ấm ngày mai. Tách________________Khai bút: 9/3/2023End: 18/3/2023Author: Gardenia (Vịt)Tên: Mùa đông nhạt dần "Winter fades"Tên khác: shiroi yuki ga tokemashitaChỉ đăng tại Wattpad.Thể loại: tâm lý, ngược tâm. Có những yếu tố liên quan đến bạo lực máu me. Một chiếc Fanfic đen tối nhưng biết đâu sẽ có chút ngọt.I Love You( ՞ਊ ՞)…
Nắng mùa thu rực rỡ soi vào từng ô cửa, âu yếm ôm ấp lấy đôi vai em.Đè chặt trong lòng triền miên cảm xúc, tôi ngước lên bầu trời, nhìn em dần dần khuất vào tầng mây trắng. Lễ đường phủ thảm xanh, khoác lên mình chiếc váy cưới tinh khôi, trở thành ngôi sao băng lướt đi trong rực rỡ, khiến tôi chết dần trong lời ước chưa trọn.Em sẽ về nhà, nhà của em phía bên kia chân trời xa xôi lắm, bỏ lại nhà của chúng ta quạnh hiu nơi chẳng còn chút ánh sáng.…
Tôi lẩm bẩm, không dám nói to, từ một khoảng cách khá xa, "Cô gái chân thành, em có thể yêu tôi không?" Vừa đọc xong vào ngày 2/12/2018. Đây là truyện ngược tâm thê lương nhất mình từng đọc,quá đau đớn,quá bất công,thật sự không cam lòng khi thấy một tình yêu thanh khiết lại có kết thúc như vậy. Không đành lòng thấy họ lần cuối gặp nhau là hình ảnh đẹp nhất nơi bến xe trước giờ Liễu Địch lên Bắc Kinh,cô muốn nhiều hơn thế và đọc giả cũng vậy. Nhưng không thể thay đổi câu chuyện siêu hay này. Vì vậy để an ủi con tim bị tổn thương,giải trừ ám ảnh mình sẽ cho họ gặp nhau trong những giấc mơ.Đúng vậy, trong những giấc mơ ngọt ngào,xa rời hiện thực họ sẽ có những ngày vui vẻ,mọi người xung quanh luôn ủng hộ, thầy Chương cũng sẽ có được hạnh phúc ngọt ngào sau nhiều bất công của số mệnh. Song, tất cả những điều này chỉ là những giấc mơ thôi!…
- Hóa ra là sai lầm của tôi. Kim Jennie tôi không nên lựa chọn tin tưởng và gửi gắm tất cả nơi em. - Em cũng giống như ba tôi, luôn đối xử tệ như vậy với mẹ tôi. Rồi tôi sẽ như bà ấy, u uất mà rời khỏi thế gian này? ____ - Kim Jennie, em thật sự bất lực với mọi điều. Em đã tự tay hủy hoại cả thể sát và linh hồn em trân quý hơn cả sinh mạng. - Jennie em chưa từng lừa chị. Lời hứa năm nào, kể cả khi hơi thở này mất đi, cũng không chấm dứt...- Nếu một lần được trở lại, em sẽ lựa chọn không gặp gỡ chị. Vì thà sống một đời cô độc, còn hơn là hủy hoại người con gái em thương.…
"Liệu em có hạnh phúc không? Thiên thần của tôi ơi?"15 tuổi - lần đầu tôi gặp em. Chúng ta như kẻ thù16 tuổi - trạng thái mạnh nhất của năng lực em bộc phát. Chúng ta trở thành cộng sự17 tuổi - Tôi nói tôi yêu em. Nhưng chúng ta không thể bên nhau đến cuối cuộc đời.--------------------------Quà sinh nhật trễ cho chồng nha O v OThose characters belong to Kafka Asagiri sensei but their fate in this fan fiction, it belongs to me…
* Giới thiệu: Truyện gồm 46 chương và 3 phiên ngoại.* Thể loại: Hiện đại, HE, nam chính bị bệnh tim, sau bị cả u não.* Lời dẫn: Em chờ anh, chỉ chờ anh ba năm thôi, qua ba năm em sẽ quên anh.Khi Đào Hoa Yêu Yêu rời đi thật sự quyết định sẽ dùng ba năm tự do để quên đi Sở Phi... Một năm, hai năm, ba năm, nhưng đã sang năm thứ tư... Cô yêu anh, vẫn chỉ là anh...Nhưng không sao, bốn năm không được thì năm năm, sáu năm, bảy năm... Nhất định sẽ có ngày quên anh thôi.Tình yêu không có chuyện mãi mãi hi sinh mà không cần báo đáp, đó là điều ngu xuẩn nhất, là tự lừa mình dối người.Cho nên, Sở Phi, anh tự đi mà làm rùa rụt đầu đi.Em sẽ vẫn là một Đào Hoa Yêu Yêu dũng cảm tiến tới, chờ đến khi em không còn yêu anh nữa, anh muốn em yêu anh cũng không được.Cho nên, trước khi em không còn yêu anh...... xin anh hãy quý trọng nó, xin lấy dũng khí mà yêu em.....…
• Phần 2 của 'Ánh Dương'...Người yêu hỡiNếu em là ngôi sao quá xaAnh xin thầm ước mong được làLà đôi mắt luôn nhìn ngắm lên bầu trờiDù cô đơn vây quanh luôn dõi theo mình em......Nguyện làm chiếc bóng của người yêu thươngCứ ôm mộng mơ đuổi theo 'Ánh Dương'Tựa như trước mắt nhưng thật xa xămCứ âm thầm thương nhưng chẳng nên câu...…