một chút đáng yêu // nomin
một vài mẩu oneshot về nomin ~~lưu ý: ngọt hơn cả đường, có thể bị sâu răng lâu dài ❌❌❌…
một vài mẩu oneshot về nomin ~~lưu ý: ngọt hơn cả đường, có thể bị sâu răng lâu dài ❌❌❌…
nhăng nhi nhăng nhíii…
mang thai rùi thì phải làm saoo!?? ♡ niên thượng, lower case…
gia sư tiếng anh - na jaeminhọc sinh cá biệt - lee jeno_____________________________"đừng chạy, em ngoan lắm, thầy nên khen em thêm đi chứ..." author: ifsyutas.…
[Thuộc project four seasons for Taegyu].Fic lấy cảm hứng từ một số tình tiết trong bộ phim "Mr. Queen".Choi Beomgyu vừa thất tình sau đấy liền đi uống rượu rồi say xỉn đến mức bị tai nạn giao thông. Cứ nghĩ bản thân mình đã xuống suối vàng gặp ông bà tổ tiên nào ngờ lại xuyên không về quá khứ. Chưa hết cú sốc ấy, Choi Beomgyu đã phải tiếp nhận thêm một loại thông tin khác khiến bản thân phải lùng bùng lỗ tai, đó chính là cậu sẽ phải kết hôn với Chủ thượng điện hạ.…
Mình không phải fan của Marvel, nhưng tình cờ lại xem series Agent Carter và rất thích cp Carterwood.Nhưng vì phần 3 của series đã bị huỷ nên cp Carterwood không có 1 cái kết rõ ràng bằng việc Dottie đột ngột bỏ đi. Mà mình thì lại siêu thích cp này luôn huhu.Hãy cho mình biết mình không phải là người duy nhất yêu thích Agent Carter và Dottie đi ạ =)))))Vì để thoả mãn nỗi niềm của 1 người lỡ lọt hố Carterwood nên mình quyết định viết truyện này sau rất nhiều lần đắn đo suy nghĩ.Hi vọng những bạn yêu thích Dottie và cp Carterwood, mình biết các bạn đang ở đâu đó ngoài kia =))))), sẽ thích câu chuyện mà mình đang kể.Truyện được lấy bối cảnh tại 2 vũ trụ khác nhau với 2 mốc thời gian khác nhau là năm 1949 và những năm 2016-2019.Mọi chi tiết ở đây đều là do mình tưởng tượng ra. Mình đã đắn đo khá nhiều về cái kết và mình nghĩ cái kết mình đã soạn sẵn có lẽ là cái kết phù hợp nhất. Vì mình đã soạn sẵn cái kết rồi nên khả năng drop gần như bằng 0, mọi người cứ yên tâm đọc nha.Nhân dịp 8 năm Agent Carter chính thức khép lại phần 2 thì mình đăng truyện lại để nhớ lại 1 quãng thời gian cày phim miệt mài.Lịch ra truyện sẽ là tối thứ 7 hàng tuần nha mọi người.Vui lòng không reup truyện khi chưa có sự cho phép của mình. Và mình chỉ đăng truyện ở Wattpad.…
dsfsfádsadasdasdsadsad…
"Taehyun này, anh có tin vào lời hứa mùa đông không?""Tôi tin.""Vậy mình hứa với nhau nhé? Mùa đông năm sau, chúng ta cùng nhau ngắm tuyết rơi nhé?""Nếu cậu...nếu cậu khỏe lại, tôi sẽ đưa cậu đi ngắm tuyết rơi""Ừa, tôi hứa."…
Ngày tôi gặp anh là vào mùa thu.Ngày tôi nhận ra mình thích anh là vào mùa thu.Ngày tôi đưa tiễn anh đi chiến trận cũng là vào mùa thu.Ngày tôi đón thi thể anh về cũng là vào mùa thu. Mùa thu năm ấy, anh đến như một cơn gió nhẹ, mang theo sự ấm áp và dịu dàng.Mùa thu năm ấy, tôi nhận ra mình đã dành cho anh nhiều hơn một thứ tình cảm bình thường.Mùa thu năm ấy, tôi nhìn anh khoác lên mình bộ quân phục, nở nụ cười kiên định trước khi rời đi, mà không hề biết đó là lần cuối cùng tôi được thấy anh còn sống.Mùa thu năm nay, tôi đưa anh trở về, nhưng không còn là một Khương Thái Hiển mạnh mẽ, kiên cường, mà chỉ còn lại một thân xác lạnh lẽo nằm im trong quan tài phủ quốc kỳ.…
na jaemin trần đời chỉ ghét duy nhất ba thứ:1. dâu tây2. môn toán3. lee jenoshortfic, tất cả đều là giả riêng nomin là thật!…
'này! đây đâu phải lối về nhà em, anh đưa em đi đâu đó?''đưa em về nhà....anh!'…
- hoàn…
soobin và yeonjun là kẻ thù không đội trời chung từ thời cấp 3 - nay lại mở một quán cà phê đối diện nhau.tưởng sẽ là kẻ thù mãi mãi nhưng có đâu ai ngờ?....…
- taehyunie, nếu mà bây giờ có một người tự dưng xuất hiện và muốn dành em khỏi anh thì anh sẽ thế nào?- đứa nào, ở đâu, gọi nó ra đây cho anh!- trong bụng em. em có em bé rồi, tại anh hết!!!• chỉ có ngọt và ngọt⁉️⁉️…
"hate has a reason for everything but love is unreasonable"…
lee jeno - thích uống cà phê, thích đọc sách, đặc biệt thích bé mèo na jaemin!…
đến cuối cùng, ta vẫn không thể trọn vẹn.…
project four seasons for Taegyu: four seasons we have each other " Nhưng chiến tranh là cõi lang thang, sinh ly tử biệt thấu nước mắt, bước chân vào thì khó mà ra, vì sống chắc chắn không ra, chết rồi lại càng không ra được nữa, chỉ có kết thúc thì lúc ấy người lính mới có cơ hội vùng ra khỏi sợi dây xích trói chặt họ với đạn bom và cái chết vùi sâu nơi núi rừng. Mà để sống được tới cái lúc ấy thì ít lắm, liệu hoà bình đã đánh đổi hết bao nhiêu mạng người? Nhiều không đếm xuể. Làm sao có ai đếm được hết khi chẳng những người ta chết về thể xác mà còn biết bao người đã chết tàn lụi cả tâm hồn."…