𝚊𝚝𝚜𝚑 - Request
Nhận request vì bí plot, nhanh tay đặt hàng đi cả nhà⚠: không có thật, mọi thứ được viết trong đây là sản phẩm của delulu, không bê lên social, không áp dụng lên người thật…
Nhận request vì bí plot, nhanh tay đặt hàng đi cả nhà⚠: không có thật, mọi thứ được viết trong đây là sản phẩm của delulu, không bê lên social, không áp dụng lên người thật…
Truyện không nghiêm túc, có bùng binh ( có hint chơi chơi thôi chứ không hẳn là vậy), khùng điên và cả 4 người đều bị ovt nặng =))))))…
Lần đầu đều trao cho anh vậy mà....…
Tiểu thuyết nhưng viết như truyện chat , chỉ có AllNicky và CapRhy Hoa Lưu Ly còn được gọi là Forget Me Not - Xin đừng quên tôi…
Năm ấy, khi Hào còn là một cậu sinh viên đại học, có một cậu nhóc năm nhất từng lẽo đẽo đi theo cậu suốt .Hào chẳng mấy để tâm và chỉ nghĩ đó là một cậu em khóa dưới tinh nghịch, rồi bận bịu học hành mà quên mất điNhưng cậu nhóc ấy thì không quên.Cậu ấy lớn lên, trở thành ca sĩ được nhiều người yêu mến trong đó có cả Hào. Và giờ đây, định mệnh lại đẩy cậu về gần bên cạnh cậu nhóc ấy, trong vai trò là một người trợ lý.Hào vẫn là fan. Chỉ là lần này, khoảng cách giữa hai người gần hơn một chút…
"Cử chỉ thân thiết trên sân khấu - sự quan tâm không lời. Một khoảnh khắc nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa."…
Chuyện tình bình dị và nhẹ nhàng như bản tình ca Ballad du dương quyến luyến của cậu chàng bác sĩ khoa nhi và anh chủ tiệm bánh ngọt "solnic".…
random drabble idk, cũng có thể là vài mẩu chuyện nhỏ trong vũ trụ của mình, hoặc vài plot chỉ là ngẫu hứng sẽ không bao giờ được hoàn thành..ngắn ngủn và cực kì xàm meo.…
đầu ngỏ có một tiệm bánh ngọt và một tiệm trà sữa.@ilyw…
Phong Hào yêu Thái Sơn, nhưng tình yêu ấy chưa bao giờ được đáp lại. Mỗi ngày, cậu mang đồ ăn cho anh, những bữa ăn đơn giản nhưng chứa đựng tất cả tình cảm chân thành. Mỗi dịp lễ, cậu lại chuẩn bị quà, hy vọng sẽ khiến Thái Sơn mỉm cười, nhưng những món quà ấy luôn bị vứt vào sọt rác, chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào trái tim anh.Khi nhớ anh, Phong Hào viết những lá thư, gửi đi những lời yêu thương không bao giờ nhận lại. Cậu biết rõ, những dòng chữ ấy sẽ chẳng bao giờ tới được tay Thái Sơn. Nhưng cậu vẫn làm, vì trong cơn đau đớn âm thầm, tình yêu ấy vẫn tồn tại, không cần được đáp trả, chỉ cần được yêu.…
có giới thiệu - intro sẽ có trong truyện về các otp…
mình sẽ viết về những otp mình yêumỗi chap một câu chuyệnwarning : ooclowercasekhông có thật…
Cứ bám lấy, dứt mãi không ra.Em cứ mãi bên anh đấy!…
một sự trùng hợp ngẫu nhiên đến bực bội.…
"mình yêu nhau yêu nhau bình yên thôi, mình nói với nhau bao điều rồi ngày mai nắng lên bình minh sẽ tới, tay nắm tay chẳng cách rời..."↪ lowercase, soft, mỗi chương chỉ tầm vài trăm chữ↪ tình tiết không có thật↪ bác sĩ thú y nguyễn thái sơn x họa sĩ trần phong hào…
Shmily : See how much i love you ❤️…
tự nhiên có ý tưởng nên triển khai =))…
Nghe nói dạo này có một tựa game mới nổi, tên là "𝐋𝐢𝐤𝐞 𝐀 𝐒𝐭𝐚𝐫!".---𝑠𝑎𝑝 𝑙𝑜𝑛𝑔𝑓𝑖𝑐; 𝑟𝑎𝑡𝑖𝑛𝑔 𝐾+Truyện chỉ đăng tải duy nhất tại wattpad account @tn_trucnhii…
Thấy trai đẹp bao giờ chưa?Trai đẹp vô cùng tận luôn đó... nò…
Thái Sơn đứng trước cửa căn biệt thự của mình, ánh mắt tối sầm khi nhìn thấy cảnh tượng trước mặt.Trên nền gạch trắng tinh, một người đàn ông hơn hắn bốn tuổi đang ngồi xổm, hí hoáy vẽ bậy bằng... tương cà chua."Anh đang làm gì đấy?" Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng.Người kia ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe, long lanh như viên bi thủy tinh, miệng nở nụ cười hồn nhiên:"Anh vẽ con chó đó! Em thấy giống không? Nó tên là Bánh Mì!"Thái Sơn nhìn đống loằn ngoằn đỏ đỏ trên sàn, trán giật giật.Chó? Cái thứ kia mà là chó á?!"Anh..." Hắn bóp trán. "Anh có biết mình đang làm gì không?""Biết chứ!" Phong Hào gật đầu rất nghiêm túc. "Anh đang sáng tạo nghệ thuật! Em không hiểu đâu!"Không, hắn không hiểu thật.Ba ngày trước, hắn còn là một tổng tài lạnh lùng, giỏi giang, ghét nhất mấy tên ngốc nghếch gây rắc rối.Giờ thì sao? Hắn đang sống chung với một "ông anh" ba mươi tuổi, vô tư vô lo như đứa trẻ năm tuổi mà còn là do chính hắn đâm xe trúng.Hắn thở dài, tự hỏi liệu có khi nào mình nên đâm luôn lần nữa để sửa lỗi không.…