Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Title: Cũng Là Hắc Long Nhưng Nghiệp Hơn.Other Name: Kẻ Chối Bỏ Sứ Mệnh.Author: Iris_Wood.Disclaimer: Anime/ Manga Fairy Tail của Hiro Mashima.Summary:Hả !? Có lộn Không !? Ý nhà ngươi là Alice ở xứ sở thần tiên hả ??!Không không, cuộc đời đứa trẻ này không màu nhiệm, vui tươi hay li kì như vậy đâu !Cũng là Alice.Nhưng lại mang trông mình sứ mệnh cao cả...là "người được chọn" để bảo vệ mọi người ở vùng đất, nơi mà ma thuật ngự trị.Nhưng...đâu dễ để trở thành "người được chọn" được cái này nhưng mất cái kia.Cô đơn và lạc lõng.Chấp nhận hoặc phủ nhận."Một là làm kẻ bất tài để đổi lấy yên ổn, chối bỏ sứ mệnhHai là dù thân bại danh liệt cũng phải lấy sứ mệnh làm một tiêu."…
-warning r18,duyên quỷ-"Nghe bảo phòng trọ tôi vừa thuê có quỷ, mặc dù không tin lắm nhưng thật sự vẫn có chút rợn người khi nghĩ đến nó"nhận chìa khóa phòng,bảng số phòng được móc chung với chìa khóa nhuộm một màu vàng với chữ đỏ nổi bật 'Phòng 0713'"Căn phòng dù khá tiện nghi và đẹp đẽ,ánh đèn vàng ấm áp chẳng khiến tôi dễ chịu chút nào, cứ có cảm giác ai đó đang nhìn mình..Liệu tôi có nên chuyển đi không?"Tomioka Giyuu-Sinh viên năm nhất đại học xa nhà.viết chính:Tớtrợ lý viết phụ:@Raitoji…
Cuộc sống của một người trẻ là cơ hội, là thách thức, là sự liều lĩnh, có đôi khi là sự đánh đổi, hy sinh.Đối với tuổi trẻ tình yêu cũng là một điều như thế, là cơ hội để chúng ta trưởng thành, là thách thức buộc ta phải trải qua những cảm xúc, là sự liều lĩnh để ta có đủ can đảm và là sự đánh đổi để ta học cách chịu trách nhiệm với bản thân và người khác. Tuổi trẻ của bạn đã trôi qua như thế nào? sự học, tình yêu, công việc, gia đình, sở thích,...bạn đã có bao nhiêu phần trăm hoàn thành, bao nhiêu phần trăm thất bại? Và tuổi trẻ của chúng ta đã xoay quanh bao nhiêu vấn đề? trải qua bao nhiêu mối quan hệ? tạo dựng được bao nhiêu cơ hội và đánh mất bao nhiêu thứ quý giá....Không đong đếm được đâu, vì đây là gia đoạn sôi trào nhất của cuộc đời mỗi người, chúng ta có tình yêu, có công việc, có các mối quan hệ không tên,...lúc dữ dội lúc lại dịu êm. Chúng ta cùng nhau nhìn lại có bao nhiêu thứ mà chúng ta có.Đây là câu chuyện về tuổi trẻ của hai con người và tình yêu của họ, đồng thời cũng là tất cả vấn đề có thể xảy đến trong cuộc sống của họ và có thể xảy ra với bao nhiêu người khác nữa...Mọi người cùng nhau đón đọc nhé.…
Tác giả:Nhật MinhThể loại:Ngôn TìnhNguồn:vietwriter.comTrạng thái:Đang raThể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Sủng, HE- Bảo Bảo, anh vừa bị mất đồ vật rất quan trọng, không biết...em có vô tình...lấy nhầm không?Cô gái ngay lập tức phủ nhận, giọng điệu chắc nịch:- Thứ gì? Anh có gì đáng giá để em lấy.Chàng trai nghe xong Khánh Tường nói, khuôn mặt trở nên đen sì, thầm nghĩ, "Núi vàng ngay trước mặt mà em dám bảo không có gì đáng lấy à?"…
bạch dương dc nhận vào trường để dạy lớp 2f và đi cn cô là người mà cô không thể rời xa dc nên đi dạy học cô cn phải dẫn nó theo, nó là kim ngưu, em của cô,vc mà cô không thể rời xa nó dc là bởi tuy nó lạnh và rất giỏi võ nhưng nó khi đối diện với con trai sẽ trở nên sợ sệt, không thể làm gì cả và nó không chịu đi học nên khi cô dạy cho lớp đó sẵn cô cn sẽ dạy cho nó luôn.Lớp 2F nổi tiếng là lớp toàn học sinh cá biệt,khi vào đây cả 2 cô sẽ có cuộc sống nở hoa hay cuộc đời bế tắc…
Phác Xán Liệt chậm rãi đẩy chiếc xe lăn mà Biện Bạch Hiền đang ngồi hướng về phía bãi biển. Chiếc khăn choàng của cậu bởi gió biển mà bay bay tựa có thể bay mất bất cứ khi nào,nhìn đến mỏng manh cũng giống như sinh mệnh cậu chấp chới không biết lúc nào sẽ đi. Phác Xán Liệt gập người ôm chọn lấy cậu trong lòng, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi trên khuân mặt lăn xuống tay áo cậu thấm vào da thịt cậu bỏng rát. "Bạch Hiền anh xin lỗi,xin lỗi em ,thật sự rất xin lỗi..."giọng anh vốn trầm nay lại khàn khàn càng thêm phần ấm áp. Nhưng Biện Bạch Hiền nghe xong lòng lại càng nặng nề,cậu đặt tay lên tay anh cười cười" Sao lại xin lỗi chứ,anh đã làm gì đắc tội với em" Phác Xán Liệt không thay đổi tư thế mà ngược lại còn ôm cậu chặt hơn" Anh xin lỗi,xin lỗi trước kia đã để em chịu khổ rồi,nhưng đến cuối cùng vẫn không thể cho em một ngày hạnh phúc."Biện Bạch Hiền vỗ vỗ tay anh" Không khổ, không khổ,ngày ngày đều được nhìn thấy anh thật lòng em đã hạnh phúc lắm rồi." Nghe được lời này của Biện Bạch Hiền cậu nói ra một cách mãn nguyện như vậy anh lại thấy bản thân thật ngu xuẩn, cả đời thông minh sắc sảo trên thương trường nhưng lại đui mù không nhân ra tình cảm của cậu,còn hại cậu sống dở chết dở" Anh rất hận bản thân mình." Cậu ngước lên nhìn anh mỉn cười xoa xoa mặt anh như đang dỗ trẻ con"Ngốc sao phải hận,em chưa hận anh hận cái gì" Nói đoạn câu nhướn người lên môi áp môi anh,anh cảm nhận được môi cậu rất lạnh.Long anh dấy lên cảm giác muốn chôn chặt người này trong lòng để ủ ấm mãi…
“Cậu ấy là nắng, còn tớ là mưa. Đơn giản thế thôi.”Câu chuyện bắt đầu vào một ngày kỳ lạ như chính cái duyên của họ.Trời Hà Nội bất ngờ đổ cơn mưa rào khi nắng còn chưa tắt hẳn. Trong sân trường, giữa những tiếng giày chạy vội và tiếng gọi nhau í ới.Loại mưa bất chợt, ngắn ngủi và kỳ lạ, khiến người ta không kịp trở tay – và cũng chẳng biết nên chạy hay cứ thế đứng nhìn.Sân trường lấp loáng nước, những vệt nắng vẫn len lỏi qua tán cây như chưa từng có mưa.Giữa hành lang tầng hai, một chồng đề cương bay tung xuống như đàn bướm giấy bị gió quật.“Ôi trời ơi! Của ai thế…” – Tuấn Anh cúi xuống nhặt từng tờ. Đề cương môn Văn, chữ viết nắn nót, nhưng phần tên bị nước làm nhòe mất.Khi cậu đang gom lại từng trang giấy ướt, chuẩn bị vứt đi vì nó cũng không sử dụng được nữa, coi như là rác, một cậu cô bạn bước ngang qua – áo sơ mi trắng, không che ô, không hối hả.Chỉ đi.Như thể cơn mưa này không đủ làm phiền, hoặc... cô đã quen với việc đi xuyên qua mọi thứ một cách yên lặng.Tuấn Anh ngẩng đầu lên trong khoảnh khắc đó.“Không mang ô à?” – cậu lẩm bẩm, dù người ấy đã đi xa.Không có ai quay lại. Không có lời nói nào.Chỉ là một lần tình cờ — lần đầu tiên Anh nhìn thấy cái tên “Tâm An” in mờ trên một trang giấy lấm tấm nước mưa.---Và rồi từ lúc đó…Một Tâm An sống khép mình, luôn sợ ánh mắt người khác.Một Tuấn Anh hay cười, như mặt trời thu – dịu dàng nhưng không thể chạm.Họ – hai chữ “T.A” cùng hiện trong danh sách lớp , học thêm, đội tuyển ôn thi,..Nhưng khác biệt, như nắng và mưa.Rồi lại giống nhau, ở điều duy nhất: đều đang tìm kiếm một người khiến mình đủ can đảm để thay đổi.---…
Tên truyện: Quân..là em nợ anh!Au: Ngọc HuyềnThể loại: đam mỹ, có ngọt có nguợc, bá đạo đầu bếp lưu manh công x yếu đuối dễ khóc minh tinh thụ. Ngắn HETình trạng: đang raTác giả nói đôi lời >
London, thời Victoria. Violet Ashford trở thành hầu gái tại dinh thự Blackwood - nơi một tiểu thư đã chết cách đây mười năm. Nhưng mỗi đêm, tiếng đàn piano vẫn vang lên từ căn phòng bị khóa. Violet không sợ hãi. Cô chỉ tự hỏi...Liệu người đã chết có thật sự rời đi? Và vì sao, mỗi khi bóng tối buông xuống, linh hồn ấy lại gọi tên cô?…