[kim sihoon x ham wonjin] please, i can't breath anymore
…
Có một chú thỏ trắngỨ thích Ham Wonjin Nhưng mà Ham Wonjin Rất iu chú thỏ trắng❤🐰nói yêu em mà ban đầu phũ em à, vậy không phải yêu em đâu, vậy là ghét em rồi 🥺…
Dựa trên những tình tiết nhỏ bé xíu xiu có thật của hai bạn trẻ để phát triển nên một câu chuyện bự bự hơn. =)))…
Đến lúc tự đào cho mình một cái hố rồi😬…
your my treasure, bae…
Tớ đi tiếp...cậu dừng lại....Nhưng nếu cậu dừng lại, thì tớ sẽ bên cậuVì......nguồn sống của tớ là cậu đó......Song HyungjunTớ yêu cậu.......❌Vui lòng đừng mang truyện đi khi chưa có sự cho phép của tụi tớ❌❌Đừng đem truyện của tụi tớ edit lại khi tụi tớ chưa đồng ý❌✔✔Hãy tôn trọng thành quả của người khác ✔✔…
[Người không còn yêu ta là một đặc ân]Thật mong, dù chỉ một lần, thời gian xin ngừng lại một lát để em có thể chạm lấy đôi tay ấm nóng của anh, để em có thể nhìn vào đôi mắt của anh và ghi nhớ những khoảnh khắc vô giá này...Nhưng thời gian cũng thật vô tình trôi đi..…
một vài mẩu note nhỏ, cho anh, cho em và chúng tavài dòng tin nhắn yêu thương ta dành cho nhau, anh này!…
- anh ơi!- hửm?- em yêu anh.textfic by comehome_…
Dạo này Ham Wonjin học được một từ rất hay. Đó là từ "người nhà".…
"And I fell for you, like raindrops."("Và em đã đổ anh, như khi trời đổ mưa.")- How an ocean is made, Pavana…
Warning: Major character death.…
nhân viên ham wonjin sợ khi phải đi về một mình khi trời tối, vì dạo gần đây, có ai đó cố tình dõi theo em. ___________warning: lowercase, có tình tiết xâm phạm đời tư có thể gây khó chịu aloew/tea…
"Anh hỏi em một câu được không?"Jungmo nhìn thẳng vào mắt cậu trai đối diện và nói.…
wonjin quyết định phi chiếc máy bay giấy qua phòng ngủ chứa lời tỏ tình đến koo jungmo warning: lowercase (không reup khi không có sự cho phép của mình) lustheesaloew/tea…
đúng người, nhưng sai thời điểm. ----------warning: lowercase springbluesaloew/tea…
"Cánh hoa trắng cánh hoa buồnTình màu nắng tình đơn phương."Ham Wonjin x Song HyeongjunTác giả: youngie (hee)For: @orenjjang…
Là một textfic nhạt nhẽo được viết bởi một con au nhạt nhẽo :<<…
Koo Jungmo có một thói quen. Đó là mỗi lần sang đường, anh đều sẽ bước nhanh hơn bình thường một chút. Một chút thôi, vừa đủ để bắt kịp cậu nhóc Ham Wonjin lớp dưới cũng đang sang đường. Tất nhiên, không phải hôm nào hai người cũng tan lớp cùng giờ. Những lúc như thế, Jungmo sẽ chọn đứng trên lầu nhìn xuống sân trường, chờ lớp cậu cho nghỉ rồi mới chạy xuống. Lúc nào, anh cũng chọn đi ở bên hướng xe chạy, để cậu lại phía an toàn hơn. Không phải Jungmo nghĩ rằng Wonjin yếu đuối, cần phải che chở, mà anh làm vậy vì muốn cậu luôn ở trong trạng thái an toàn. Dù chỉ một vài giây thôi cũng được.…