Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
📍 Nữ chính cưới trước yêu sau, nam chính yêu thầm hai kiếp. 🕊️Tác giả: Ái Tâm Biển Đào Thể. 🕊️Thể loại: Cổ đại, Song trọng sinh, HE. ✨ REVIEW & Beta by 𝐓𝐡𝐚𝐧𝐡𝐍𝐠𝐨𝐜𝐋𝐲"A Ninh, hãy đồng ý gả cho ta, muội muốn gì ta cũng bằng lòng. Ta sẽ không để muội bị khi dễ, cũng sẽ không để muội phải thương tâm khổ sở, lại càng không để cho Giang gia chịu thương tổn". _____*****________**"A Ninh.""Làm sao vậy?""Ta thực sự vui vẻ."Đời này Kỷ Mân Tự vui vẻ nhất không chuyện gì hơn, chính là yêu nàng.Mà may mắn thay, nàng cũng yêu hắn.Cre: Xích Diễm Cố Tích…
"Nàng" là công chúa của Đông Ly Quốc. Với nhan sắc khuynh quốc khuynh thành nhưng lại không thể tu luyện. Được Hoàng thượng thương yêu. Nhưng lại bị muội muội hãm hại."Nàng" là sát thủ ở thế kỉ 21, trong 1 lần vì hoàn thành nhiệm vụ. Nàng bị phục kích và "mượn xác hoàn hồn"."Chàng" là quốc sư của Đông Ly Quốc. Tài giỏi không ai bằng. Chàng và nàng từ lần đầu gặp đã gấy xích mích với nhau, nguyện sống không đội trời chung. Hết lần này đến lần khác tính kế nhau. Nhưng không biết từ lúc nào lại bị đối phương ăn cắp mất trái tim...Mọi người cùng đón đọc câu chuyện dở khóc dở cười này nhé.…
Mỗi chúng ta đều có một " cơn mưa" và " khoảng lặng " riêng cho mình. Cơn mưa là những khó khăn , những thương tổn mà bạn đã trải qua hoặc đang trải qua . Khoảng lặng là nhưng giây phút mà các bạn tự chữa lành vết thương trong tim mình , để ngày mai chúng ta có thể mở mắt một lần nữa và mong chờ một "ngày nắng "sẽ đến với mình . Trong truyện có 2 chương , chương 1 là " cơn mưa" và chương 2 là " khoảng lặng" , đây là "đứa con" đầu tiên của mình , mình mong các bạn sẽ đối xử nhẹ nhàng với nó như với chính bản thân các bạn . Mong rằng nhưng dòng chữ , những ngôn từ của mình sẽ trở thành " khoảng lặng " cho các bạn…
Tình yêu xuất phát từ những đồng điệu của hai tâm hồn không hoàn hảo; hai tâm hồn rỉ máu bởi những vết thương trong quá khứ. Họ tìm đến nhau, hàn gắn những vết thương ấy, bù đắp cho nhau bằng những chân thành xuất phát từ trái tim. Họ hy sinh vì tình yêu, sẵn sàng từ bỏ hết những thứ quý giá nhất của bản thân để được bên nhau. Mãi mãi.…
Giới thiệu:Trăm năm cô đơn là câu chuyện về dòng họ Buênđya tồn tại bảy thế hệ, người đầu tiên bị trói vào gốc cây và người cuối cùng đang bị kiến ăn, một dòng họ tự lưu đày vào cõi cô đơn để chạy trốn tội loạn luân.Điều gì khiến "Trăm năm cô đơn" - một tiểu thuyết theo chủ nghĩa "hiện thực huyền ảo", dày tới hơn 600 trang, chỉ kể về câu chuyện loạn luân của một dòng họ ở một ngôi làng "huyền thoại", giành được giải thưởng Nobel Văn học? Phải chăng tác phẩm đã đạt tới hai tiêu chí cơ bản của giải thưởng. Đó là bút pháp độc đáo, mới mẻ và ý nghĩa nhân văn của thông điệp tác phẩm gửi tới người đọc."Trăm năm cô đơn" được đánh giá là sản phẩm tuyệt vời của hư cấu nghệ thuật. Với bút pháp "hiện thực huyền ảo", Márquez đã dựng nên một ngôi làng có tên gọi Macondo. Đó là ngôi làng không một người dân nào sống quá ba mươi tuổi và chưa có nghĩa địa, đã từng xảy ra những chuyện hoang đường như cơn mưa hoa trong một đám tang, những con người được hoài thai bởi bướm và bọ cạp, những người có đuôi, có người bay lên trời không trở lại... ở ngôi làng đó, những người con trai và con gái cùng huyết thống đã yêu nhau, lấy nhau, sinh ra những đứa con dị tật có đuôi như lợn hoặc như khỉ!Nỗi ám ảnh về tội loạn luân đã đẩy những con người nơi đây chìm sâu vào nỗi cô đơn. Họ cô đơn trong ngôi nhà của mình. Cô đơn giữa những người thân thuộc. Cô đơn trên chiếc giường của mình, trong giấc mơ của mình... Cuối cùng, sau một trăm năm sống trong cô đơn, làng Macondo bị một cơn cuồng phong cuốn …
Tác giả: Nguyễn Như ThảoThể loại: ngôn tình, ngọt, sủng, học đường, thanh xuân vườn trường, thực tế, hiện đại....Leon một tên quý tộc của giới thượng lưu Anh Quốc thuộc dòng dõi " trâm anh thế phiệt - oldmoney " Leon nhìn biểu cảm bối rối của cô mà thầm cười lạnh. Anh biết cô đang sợ, đang đề phòng vì anh là người lạ, nhưng anh cũng biết cô đang dần mềm lòng vì sự tử tế (giả tạo hoặc thật lòng) của anh. Anh dùng ánh mắt sắc lạnh cảnh cáo một vài gã nam sinh ở bàn bên cạnh đang định lấy điện thoại ra chụp ảnh Lily. Với anh, vẻ đẹp này chỉ mình anh được ngắm.Anh biết hết. Biết cô hay thức khuya, biết cô kén ăn rau, biết cô vừa trải qua kỳ "đèn đỏ" mệt mỏi mà vẫn lì lợm không uống trà gừng. Anh lo cho cô gái nhỏ chân ướt chân ráo đến London này hơn bất cứ ai. Anh không muốn cô tự đi ra ngoài một mình, vì London đầy rẫy những cạm bẫy đối với một "thỏ con" ngây thơ như cô."Lily, from now on, you are not allowed to go out alone at night. If you need anything, call me." ("Lily, từ giờ trở đi, em không được phép ra ngoài một mình vào ban đêm. Nếu em cần gì, hãy gọi cho anh.")Lily bĩu môi, lầm bầm:"Who do you think you are? I don't even have your phone number!" ("Anh nghĩ anh là ai chứ? Tui còn chẳng có số điện thoại của anh nữa là!")Leon khẽ nhếch môi, bàn tay anh siết nhẹ vai cô một cách đầy ám muội. Anh chưa cho cô số điện thoại, vì anh muốn chính cô phải là người chủ động tìm đến "Sói lớn" khi rơi vào bẫy....…
Vừa mở mắt ra đã thấy trán rỏ máu tươi, bà nội chồng cay nghiệt thì đang chống nạnh chửi bới đòi cướp di vật? Cứu mạng, chẳng qua chỉ vô tình bước hụt cầu thang thôi, cớ gì lại xuyên không thành thôn nữ nghèo kiết xác ở triều Đại Hạ thế này?Chu Gia Nguyệt bàng hoàng nhận ra mình vừa "nhập hồn" vào một cô dâu mới cưới, vì giằng co với bà nội chồng mà bị đẩy ngã đập đầu vào cuốc mất mạng. Không chịu khuất phục để mặc người ta bắt nạt, nàng lập tức hóa thân thành "mầm non diễn xuất", dùng tuyệt chiêu giả vờ yếu đuối, khóc lóc ăn vạ trước mặt dân làng để thành công ép gia đình nhà chồng phải "phân gia" (chia nhà). Bị đuổi ra ở riêng với gia tài thảm thương chỉ có bát mẻ, chiếc chăn cũ và vài cân lương thực , nàng bất ngờ phát hiện mình trói định với một Hệ thống thương thành đổi điểm thần kỳ. Cùng với người chồng trên danh nghĩa Tống Thanh Sơn mang giao diện "ngoài lạnh trong ấm" và đàn em chồng ngoan ngoãn , Gia Nguyệt bắt đầu hành trình lên núi hái rau dại, làm thạch "đậu phụ thần tiên", đổi lương thực, từng bước vả mặt những kẻ khinh thường mình để xây dựng cơ ngơi.…
Khi mặt trời lặn, bóng tối không chỉ bao phủ thế giới-nó còn thức tỉnh những thứ chưa từng nên tồn tại.Từ những góc khuất của thành phố, những đôi mắt vô hình dõi theo, những âm thanh kỳ lạ vang lên trong đêm. Khi hàng loạt vụ mất tích xảy ra mà không để lại dấu vết, Hàn Dương-một sinh viên bình thường-phát hiện ra một sự thật kinh hoàng:Một khi bị chúng nhìn thấy, bạn sẽ không bao giờ còn là chính mình nữa.Nhưng mất tích không phải là cái chết. Những kẻ bị "chọn" đều sẽ biến mất khỏi thế giới thực, rơi vào một không gian xa lạ-thế giới của tội ác-.Bệnh viện không bệnh nhân nhưng giường bệnh vẫn lún xuống như có người đang nằm. Một khu vui chơi bỏ hoang, nơi những con rối cũ kỹ thì thầm với nhau trong đêm. Khu chung cư trống rỗng nhưng cửa phòng nào cũng mở hé, tựa như có hàng trăm sinh vật đang chờ đợi...Luật chơi rất đơn giản:•Đừng để chúng nhìn thấy.•Nếu đã bị nhìn thấy, hãy tìm ra sự thật trước khi quá muộn.•Nếu thất bại... mãi mãi không thể quay về.Càng tiến sâu, Hàn Dương càng nhận ra... đây không đơn thuần là những phó bản ngẫu nhiên. Có thứ gì đó đang dẫn lối. Đang thử nghiệm. Và quan sát.Có lẽ, ngay từ khoảnh khắc bạn đọc đến đây... chúng cũng đã nhìn thấy bạn rồi.…
Thất tình đả kích quá lớn, nàng thừa chịu không nổi muốn đi tìm cái chết?!Nói bậy! Thất tình loại này mè vừng đậu xanh đại việc nhỏ mới không đáng giá nàng bồi thượng mạng nhỏSao biết" xuyên không đại thần" kính tự quyết định nhường nàng mốt thời thượng gia nhập xuyên không bộ tộc Lợi dụng tự do vật rơi phương thức xuyên không đến cổ đại, biến thành nhậm nhân sai sử nha hoàn ──Nàng biết rõ muốn qua ngày lành, phải có tốt chủ tử Rất nhanh liền phát hiện này nhất đại gia tử tất cả đều là dựa vào nhị thiếu gia nuôi sống sau, lập tức xuất ra thay lão bản làm tư liệu đệ đơn, an bày hành trình thư ký sở trường, cứng rắn ba ở tân Boss bên cạnh cúc cung tận tụy, nhường hắn ở trên công tác không thể thiếu nàng......Người định không bằng trời định, cho rằng tìm được cái chỗ dựa vững chắc, ai biết là rơi vào hố lửa.Tại đây cái giai cấp rõ ràng thời đại, làm nha hoàn căn bản không hề nhân quyền.Ban ngày muốn đi theo hắn nơi nơi chạy, buổi tối còn muốn" tăng ca" đến nửa đêm Hại nàng mệt đến xương sống thắt lưng chân đau, đành phải ở trước mặt mọi người nhận hắn " ban thưởng tòa".Không nghĩ tới hắn đối nàng" coi trọng" cùng với đặc thù đãi ngộ rước lấy những người khác đỏ mắt, làm nàng là am hiểu mị hoặc hoàng đế họa quốc yêu phi, thậm chí còn có người ỷ vào chủ tử thân phận ý đồ phi lễ nàngAi! Nàng tưởng đi ăn máng khác đổi lão bản , không biết hiện tại còn kịp sao?…
Trên đầu chữ sắc một con dao nhọn" câu này quả là không sai một chút nào. Nếu nói đàn ông có sức mạnh là một ưu điểm mà thánh thần ban cho, thì đàn bà tuy yếu nhưng bù lại nhan sắc của họ cũng chính là một lợi thế. Nhan sắc ở đây có một sức mạnh phi thường, nhiều khi nó còn vượt quá cả cái sức mạnh của đàn ông con trai chúng ta, y như trong câu nói "sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành". Không chỉ có thế, sắc đẹp đôi khi lại được định nghĩa dựa theo quan điểm, cách nhìn của mỗi con người. Nói gì thì nói, đa số là phụ nữ quan tâm và chú trọng rất nhiều vào sắc đẹp của họ, vì đàn bà tin rằng, sắc đẹp đồng nghĩa với tất cả, có sắc đẹp là có tất cả. Chắc chắn không cần phải nêu ví dụ thì bạn đọc cũng thấu hiểu được lời mà tôi muốn nói ở trên. Trong câu truyện dưới đây, đại ý sẽ nói về một bạn gái có nhan sắc tuyệt trần, duy chỉ có điều bạn gái này đã bị cái sắc đẹp của chính mình làm cho mờ mắt. Thế gian này, cái gì giúp cho người phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu nhất? Chỉ với môt câu hỏi đơn giản như vậy, mà ta có được vô vàn câu trả lời. Tuy nhiên, thứ có thể làm cho phụ nữ giữ được sắc đẹp lâu dài nhất sẽ được tìm thấy ở cuối câu truyện này. Nhân đây, tôi viết câu truyện này cũng tạm coi như là một lời cảnh báo tới tất cả những người con gái nào mà đang cố tìm cách nĩu giữ sắc đẹp của họ, mà đôi khi, họ thậm chí còn đánh mất đi cái giá trị hay như tính cách bản thân của mình. Không có cái gì là tồn tại mãi mãi cả, rồi thời gian sẽ xóa đi tất cả mà th…
Tác phẩm: Lầm đánh dấu O là điên mỹ đại lãoTác giả: Nguyên ChẩmNhân vật chính: Khúc Trăn, Thẩm Chi Khấu. Thể loại: Ngọt sủng, thiết lập riêng khá nhiều, Nữ Alpha (không có bộ phận cộng thêm).Nhân vật: Niên hạ kém nhau 6 tuổi. Chị đẹp cầm tay chỉ việc, dạy dỗ "cún con". Câu chuyện về một chú cún ngây ngô và một nàng mèo hệ "quyến rũ".Tình trạng: Sạch (SC). Thẩm Chi Khấu là kiểu mỹ nhân "bạch thiết hắc" (ngoài trắng trong đen tối ), thâm sâu và có chút điên phê, sở hữu rất nhiều thân phận bí mật.Tg "Dù có nở rộ hay không, hoa vẫn luôn là hoa."…
Gemini Norawit | chàng là một thám tử,cx có thể gọi chàng là học trò Sherlow home tốt nhấtFouth cậu là người năm 1 938 và trong một lần được mời đi tham quan 1 trò chs và cậu đã đc cho 1 huy hiện trò chs và.. Sau khi giúp F giải trò chs và "Win the game" thì F sẽ ra ngoài đời thựcđồng nghĩ với việc G và F sẽ mãi mãi không gặp được nhau mãi mãi ~ Tình ơi ơi TìnhChàng là thám tử London 1898 Còn,Cậu là một người Paris 1938Sau khi kết thúc F luôn tương tư ChàngDù ai có yêu F yêu đến sâu nặng thì F vẫn không có 1 tình cảm Tương tư ngày ngày cho đến khi cậu 1 956. F đã đủ tuổi cưới vợ/chồngNhưng.... Khi cậu vào năm 1 960 cũng là năm cậu 22 tuổiF đã gặp được 1 chàng trai trong một lần kham thảo "Vụ án 1 898 The London"Và F đã gặp 1 người tên Gem và gần như giống Gemini Norawit. Người tình quá khứ viễn vĩnhF lấy tấm ảnh đã chụp trộm trong 8 tháng kẹt trong con "kén" 19 898 ) 8 tháng = 8 tiếng (19 938Ý tưởng mang tính chất tự nghĩ •ý tưởng truyện : Conan Movie 6Truyện tính chất tự nghĩ và lấy ý tưởng từ phim,không có thậy end…
Hiii các bạn,Tớ xin phép được giới thiệu, tớ là Chanhhh 🍋 Với vốn từ còn hạn chế nhưng một tình yêu thật lớn dành cho văn học, hôm nay tớ muốn viết ra đây một câu chuyện - một dấu ấn, hoặc có thể gọi là một "vết son" trong những năm tháng tuổi trẻ rực rỡ của tớ. Hihi.Qua đó, tớ đã trưởng thành hơn rất nhiều. Tớ dần hiểu ra rằng khi lớn lên, cuộc sống không còn dịu dàng như hồi bé nữa. Nó phức tạp hơn, chông chênh hơn, và đôi khi khiến người ta mỏi mệt đến không ngờ...Tớ muốn lưu lại những cảm xúc đầu đời - những rung động đầu tiên, những lần trái tim tớ xao xuyến vì một người, và cũng là lần đầu tiên tớ thấy mình buồn đến thế, chỉ vì một ai đó...Lần đầu biết thích một người. Lần đầu biết thế nào là mong ngóng, là hụt hẫng. Và lần đầu cảm nhận được rằng: tình cảm tuổi 15 - dù ngây ngô, vụng dại - vẫn có thể khiến tim người ta đau đến vậy.Các cậu hãy cùng tớ quay về những ngày tháng ấy nhé...Nơi mà mỗi cảm xúc đều trong veo như nắng sớm,Nơi lần đầu tiên trái tim biết rung động, cũng là lần đầu biết thế nào là vỡ vụn.Tuổi 15 - cái tuổi chẳng đủ lớn để hiểu hết cuộc đời, nhưng lại đủ để bắt đầu thấy mình lạc lõng giữa muôn vàn cảm xúc chưa có tên.Tớ không hứa rằng câu chuyện này sẽ hoàn hảo,Chỉ mong khi đọc nó, các cậu cũng sẽ thấy mình trong đó - dù chỉ một chút thôi.Một ánh mắt từng làm mình nhớ mãi, một khoảnh khắc tim đập lạc nhịp, hay chỉ là nỗi buồn không tên từng ghé qua trong một chiều mưa...Hãy cùng tớ đi lại những ngày tháng tuổi trẻ -…
"Trả hoa hồng cho đất" là một tác phẩm rất chân thực về tình yêu lứa đôi, những khát vọng tuổi trẻ do tác giả Nguyễn Thị Diệp Mai sáng tác.Câu chuyện xoay quanh chuyện tình đẹp đến phi thường của đôi bạn trẻ ở Kiên Giang nhưng đã sống quãng đời đẹp nhất ở đất Hà thành với nhiều mâu thuẫn, xung đột đan cài ngẫu nhiên, bất ngờ. Có lẽ vì vậy mà tiểu thuyết còn nặng trĩu sự khắc khoải, nhớ thương.…
Trần Tế Xương ( bút danh là Tú Xương ) là một nhà thơ trào phúng nổi tiếng, có lẽ là nhà thơ trào phúng đặc sắc nhất trong nền văn học nước nhà. Thơ của ông gồm 2 mảng: trào phúng và trữ tình. Dòng trữ tình trong thơ của ông đôi khi được tách ra thành những bài thơ trữ tình thuần khiết và thấm thía. Trong sáng tác của ông, có hẳn một đề tài viết về bà Tú gồm thơ, văn tế, câu đối. Bà Tú phải chịu nhiều vất vả gian truân, nhưng bà có niềm hạnh phúc ngay khi còn sống đã được đưa vào thơ của Tú Xương bằng tất cả niềm thương yêu và trân trọng của chồng. Thương vợ là một trong những bài thơ hay và cảm động nhất của Tú Xương viết về bà Tú. Quanh năm buôn bán ở mom sông Nuôi đủ năm con với một chồngCâu thơ mở đầu nói hoàn cảnh làm ăn buôn bán của bà Tú. Hoàn cảnh vất vả, làm lũ được gợi lên qua cách nói thời gian, nêu địa điểm. “quanh năm” gợi một thời gian đằng đẵng, là 12 tháng, từ tháng giêng đến tháng chạp, cũng có nghĩa là hết năm này đến năm khác. Cái công việc dường như theo đuổi bà Tú suốt cả đời. Nơi bà Tú buôn bán là mom sông, phần đất nhô ra ở lòng sông, nơi người làng chài thường tụ tập mua bán. Nơi ấy rất chênh vênh nguy hiểm. Nuôi đủ năm con với một chồng.Công việc thì nhọc nhằn, thu nhập thì ít ỏi, nhưng bà Tú lại phải lo lắng cho cả một gia đình sáu miệng ăn. Hơn nữa, không phải là sáu mà là “năm con với một chồng”, “Năm con” là số nhiều, nhưng dù sao cũng chịu được, lo cho chúng chỉ cần bát cơm, manh áo. Nhưng ông chồng, là “một”, nhưng là chi phí bằng cả năm đứa con k…
Lưu ý: Đây là tác phẩm truyện dành cho tuổi teen, vui lòng cân nhắc trước khi xem!Vì đây là lần đầu tớ viết tiểu thuyết nên nếu có sai sót thì mong mọi người cùng góp ý cho tớ nhé, hy vọng các cậu sẽ thích và ủng hộ bộ tiểu thuyết đầu tay này của tớ! Tôi là người sở hữu chiều cao trung bình, không quá thấp, nhưng khi đứng cạnh Tuấn tôi lại thấy bản thân nhỏ bé vô cùng. Tuy hai chúng tôi chỉ cách nhau một con giáp nhưng thật xấu hổ khi phải thừa nhận Tuấn cao hơn tôi tận một cái đầu, tôi không khó chịu mấy về chuyện này nhưng không biết vì sao cứ mỗi khi đứng cạnh em ấy tim tôi lại như muốn nhảy bật ra ngoài, đầu óc tôi hầu như luôn offline khi ở gần cậu bé hotboy này. Dưới ánh nắng ấm của một chiều thu, chúng tôi cùng rong rã trên những con đường, chiều thu ấy, một buổi chiều với cái nắng đẹp, không chỉ những vệt nắng đâu, ánh mắt trong trẻo và nụ cười mang dáng vẻ nam sinh của ai đó cũng rất đẹp...! "Nắng hôm nay đẹp nhỉ, Tuấn?" "Vâng, nhưng chị đẹp hơn" "Nào, ai dạy em nói như thế đấy?" "Em học từ bọn con trai lớp em, hình như đám con gái khá thích mấy lời kiểu này" "Thế em học mấy kiểu nói chuyện sến súa này là để "cua" gái đấy à?" "Không, để "cua" chị thôi" "Xem ra em thích chị quá rồi nhỉ?" "Hmm...Không hẳn, nhưng em cho phép chị nghĩ thế" Có lẽ...Cả thế giới này, không ngày nào là không có nắng, nhưng ngày trong đời chị chỉ có nắng khi có nụ cười của em…
Câu chuyện là mối tình nhẹ nhàng thời đi học của Trần Thanh Hạ và cậu bạn lớp trưởng Khả Dương. Tưởng như đã bỏ lỡ rất nhiều lần nhưng cuối cùng họ vẫn có thể gặp lại và ở bên cạnh nhau. Chuyện tình của họ thật nhẹ nhàng, không sóng gió, cứ bình lặng mà ấm áp.------‐----------"Nếu thời gian có thể quay lại, anh muốn được làm điều gì nhất?""Anh á? ""Có lẽ là anh sẽ nói thích em vào hôm chúng ta gặp lại nhau ở nán xe của trường đó, à không, vào lúc em nói em sẽ chuyển trường ấy, vậy thì sau này chúng ta sẽ có thể bên nhau sớm hơn""Vậy hả? Hóa ra anh thích em từ sớm thế sao?""Đâu có đâu, chỉ là dù sao cũng sẽ buộc lại với nhau, nên là nếu có cơ hội quay lại thì anh sẽ túm em từ thời đó cho đỡ mất công sau này phải đi tìm thôi".Thanh Hạ bạnh miệng "xì" một tiếng dè bỉu anh rồi cười vui vẻ trong lòng. Dù sao cũng thấy thật may vì cuối cùng hai người bọn họ cũng có thể ở bên nhau mãi mãi. Và ....thật may vì không phải chỉ có cô đơn phương một mối tình. Nhưng cô không biết rằng, thực ra anh thích cô, thích từ lâu lắm rồi, đến chính anh cũng không biết rằng mình sẽ thích một cô gái lâu đến thế.…
helo mọi người hôm nay tôi sẽ kể câu chuyện của tôi và mấy đứa bạn báo về một buổi đi chơi đáng nhớHôm nay tôi và nhiên đi rủ phượng,hằng đi lượn lúc bốn giờ vào đến nhà hai người rồi đợi phượng ăn cơm xong .mấy đứa chúng tôi xe rồi tôi thấy xe nó bị xuống một tí hơi,tôi nói cho hằng rồi nhưng mà nó bảo kệ đi không phải bơm đâu.chúng tôi đang đi được nữa đường thì thấy nó đi chậm lại rồi lại nghe tiếng lộp cộp.bọn tôi dừng lại,cúi xuống rồi thìWao...nó đã xẹp xuống luôn, rồi bảo với nhiên, Phượng về lấy bơm xem nó có lên tí nào không. sau Khi bọn tôi đợi một lúc lâu thì nhiên và phượng đã lấy được bơm đến, tôi và hằng cắm cúi bơm rồi một lát sau nó không lên rồi phượng bảo"hằng nhẹ cân thì lên lái đi"rồi hằng phải chịu nhục mà lên lái còn tôi ngồi xe với nhiên và phượng. ba đứa Bọn tôi đi sau thì nghe tiếng bánh xe như tiếng ải chẻ lúc đó chúng tôi rất là buồn cười nhưng phải cố nhịn không hằng sẽ không lái nữa. đi được một đoạn nữa thì xe Lại xịt xuống chúng tôi dừng lại để bơm, lúc đó có người đi qua nhìn chằm chằm vào,chúng tôi chỉ biết cúi mặt xuống mà cười. chúng tôi dặn mãi mà không lên nữa. Thế là tôi và hằng đẳng xuống dắt xe còn nhiên và Phượng thì lái xe đi từ từ đằng sau cầm cái bơm. xong rồi con chó từ trong cái quán tạp hóa gần đó xông ra đuổi. lúc đó Hằng định bỏ cái xe và tôi chạy nhưng tôi cũng có suy nghĩ như vậy. Thế là tôi và hằng đều bỏ cái xe ra mà chạy đi hớt hải. chủ nhà từ trong nhà đi ra và nói lớn" Cháu ơi quay lại mà lấy xe này,để bác…
Giấc Mơ không phải là một giấc mơ bình thường, mà là một thế giới đã tồn tại hàng trăm năm, âm thầm len lỏi trong ý thức con người mà không ai hay biết. Nó không xuất hiện cùng lúc với tất cả mọi người, mà chỉ "chọn" từng kẻ một... có thể là bạn, nhưng chưa phải lúc này. Khi bị chọn, bạn sẽ không có quyền từ chối. Chỉ cần một lần nhắm mắt, khi mở ra, bạn đã bị kéo vào một phó bản quỷ dị: có thể là ngôi trường cũ kỹ đầy tiếng thì thầm, một bệnh viện bỏ hoang không có lối thoát, hay một ngôi làng nơi tất cả cư dân đều hành xử như thể họ không còn sống. Mỗi phó bản đều có bối cảnh riêng, câu chuyện riêng, nhưng điểm chung duy nhất là bạn phải sống sót bằng cách tìm manh mối, giải mã bí ẩn, và tuyệt đối tuân thủ những quy tắc kỳ quái được đặt ra. Đừng hỏi vì sao có quy tắc, cũng đừng thử phá vỡ nó, bởi vì trong Giấc Mơ, quy tắc chính là ranh giới giữa sống và biến mất.Những thứ tồn tại trong đó không đơn thuần là quỷ, mà là những thứ méo mó từ nỗi sợ, ký ức và thứ gì đó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Chúng không phải lúc nào cũng xuất hiện, nhưng chúng luôn biết bạn đang ở đâu. Một sai lầm nhỏ, một lần lơ là, một lần không nghe theo quy tắc... và bạn sẽ không còn cơ hội sửa chữa. Giấc Mơ rất "công bằng" nó cho bạn đúng 50% cơ hội sống sót. Nếu vượt qua, bạn sẽ tỉnh lại như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chỉ mang theo ký ức kinh hoàng không thể chia sẻ với bất kỳ ai. Nhưng nếu thất bại... thì bạn sẽ biến mất khỏi thế giới này, như thể chưa từng tồn tại. Không ai nhớ bạn, kh…
Một căn nhà nhỏ nhưng tươm tất gọn gàng, trên bàn dọn những món ăn bình dị nhưng trông ngon miệng và ấm cúng của gia đình.Reng reng reng....Đt của Thiên An reo lên, là người bạn thân của cô Vy Vy gọi đến, cách đây mấy hôm cô ấy đã sang nước ngoài du học, biết hôm nay là kỉ niệm 3 năm quen nhau của Thiên An và Tịnh Phúc nên đặc biệt gọi điện về chúc mừng."Tiểu An chúc mừng cậu nha"Vy Vy nói bên kia điện thoại, giọng nói năng động và ấm áp."ừm, cảm ơn cậu, tớ vui lắm""Phúc đâu rồi, đã đến chưa"(chuyện tình yêu này sẽ đi đến đâu)....."Miếng ngọc này của con?""Vâng ạ, đây là thứ duy nhất mẹ để lại cho con"....."Chủ nhân, có chuyện gì à""Ta bị bỏ thuốc"....."Lần này xem mày còn sống được hay không"(là cuộc gặp gở định mệnh, là duyên số sắp đặt, hay đằng sau tất cả là sự bố trí của một cái bẫy nào đó, số phận của 2 nhân vật chính sẽ đi về đâu, xin mời đón theo dõi)NV9 : Thiên An_Vũ Hàng…