Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Thần tiên tình ái, chính là trân quý vô cùng.Y có thể vì ngươi cam chịu tất thảy, có thể vì ngươi níu lại chân tâm rẻ rách, có thể vì ngươi cả đời thương yêu.Nhưng vẫn có kẻ không biết trân trọng này - Quỷ vương. Hắn chà đạp lên tình cảm của y, phá nát nó, hủy hoại nó. Bởi vì hắn là quỷ vương, chưa một lần cần loại chân tâm này.Minh châu mỹ lệ, đừng vỡ có được không?…
Quê hương và Quê Trời Xin chúc các con từ cảm xúc về quê hương mà luôn có ý hướng tới "quê trời", quê hương vĩnh cữu dành cho các con mai sau. Hãy sống nâng niu và yêu quí cuộc sống về "chân, thiện mỷ", về con người và về quê hương mến yêu thì cũng chính là các con đã tìm cho mình quê hương thứ hai đó là "Quê Trời."…
"Anh nguyện bên em cả một đời."Dù em có phải ra đi ở cái tuổi trẻ trung và mãn nguyện như thế này, thì anh vẫn không nhắm mắt bỏ em lại phía sau, để đi cùng em tới một thế giới mới. Anh luôn hiểu rằng trong khoảnh khắc này là đớn đau, nhưng anh vẫn muốn níu lấy em về phía anh, để được bên cạnh em lâu hơn chút nữa.Bệnh tật làm em đau đến chết đi, thì khi cách xa em cả một thế giới, anh lại càng đau mà chẳng thể chết.Anh sẽ sống vì chính mình, vì những điều anh vẫn muốn làm, và sống cả phần đời của người anh thương."Anh yêu em."Và anh chẳng bước tiếp cùng ai nữa.…
Thì Kiều xuyên thư, xuyên thành thực thiên kim hào môn làm vật hy sinh bị đánh tráo.Thực thiên kim được nuôi bên trong sơn thôn nhỏ vài chục năm, làn da đen nhẻm, khí chất dế nhũi.Cha mẹ hào môn lòng tràn đầy ghét bỏ: "Cho cô làm con gái của tiểu thúc đi, bên ngoài chúng ta chỉ thừa nhận một đứa con là Yên Nhiễm."Vị hôn phu tài phiệt cũng khinh bỉ: "Tôi nhìn không được một thiên kim nhà quê!"Lúc tất cả mọi người chờ mong được xem trò cười của thực thiên kim:Trường học không ngừng truyền đến tin thành tích trong cuộc thi của Thì Kiều đứng thứ nhất.Tiểu thúc bị mất tích trở về, gia cảnh giàu có nâng niu cô trong lòng bàn tay: "Kiều Kiều, con muốn cái gì, cha mua cho con!"Đương gia phu nhân Mục gia coi cô như con gái ruột mà sủng ái: "Kiều Kiều, công ty của di cho con, con gái di cũng là con!"Biến thành đại mỹ nhân, Thì Kiều tỏ vẻ: Được sủng ái quá cũng thực không quá thích mà! Có người phát hiện, Thì Kiều đi nơi nào, trên người đều treo một tiểu nhân nhi lớn chừng bàn tay.Cũng không ai biết, chính tiểu nhân nhi này mỗi ngày đều ép cô học tập:【 Kiều Kiều, tôi đói, nhanh lấy dăm ba miếng cho tôi ăn! 】【 Kiều Kiều, trong lòng của cô chỉ có thể có tôi cùng Mục phu nhân! 】【 Kiều Kiều, thi đậu Thanh Hoa, tôi chính là của cô! 】Thì Kiều: o(╥﹏╥)o cô khẳng định xuyên sai sách rồi, con người này tuyệt đối không phải nhân vật phản diện đại boss!Lời của editor: Nam chính phát triển theo hướng cute hóa, nhẹ nhàng sủng ngọt hài hước văn, hoan nghênh mọi người nhảy hố OvO…
“Tướng công, ngươi nếu phụ ta, ta sẽ gặp cách ngươi mà đi.” Nàng nũng nịu nói. Mà hắn tắc gắt gao dán thân thể của nàng tử, thong thả mà lại yêu dã nói ra:“Nương tử nếu rời đi ta, ta liền phế đi của ngươi hai chân cùng hai tay, nhìn ngươi như thế nào rời đi ta?”Nàng vốn nên là sư phó chỉ định nước ngọt Vương phi, khả Hoàng Thượng lại đem nàng làm thay thế phẩm nhét vào hậu cung, nàng đem lợi nhận đâm vào trong bụng, đã xong này vớ vẩn hết thảy. Nhưng mà, lên trời ở nàng hấp hối là lúc, làm cho nàng có thể trọng sinh, lại bị thương lưu lạc thanh lâu, gặp yêu nghiệt bình thường Vương gia. Nguyên tưởng rằng như vậy định cả đời khi, Hoàng Thượng lại đem nàng đoạt lấy đến, để tại lãnh cung trung. Làm đi ra hoàng cung khi, lại phát hiện, nàng chính là một cái giao dịch phẩm thôi. Giả diễn thực làm, làm được để lại không người thương tiếc. Đi khúc diệu quốc, khúc diệu Hoàng Thượng cũng là không hiểu trìu mến người. Dùng cái gì hồng nhan họa thủy cũng…
Câu truyện : "Người con gái mà anh từng lãng quên". Còn có một tên gọi khác ngắn gọn hơn là " Cô gái của sự lãng quên "Lãng quên người mà bản thân yêu thương sâu đậm suốt 8 năm gắn bó. Cách để anh nhớ ra em là ai thì thật sự khó khăn. Tại sao em phải cố gắng như vậy? Cũng chỉ đơn giản là em không buông tay được. Em nên níu giữ hay quên đi?…
Nếu có 1 ngày, người ta chẳng còn yêu hãy buông tay đừng níu kéo Bởi đã cùg nhau đi wa bao sóng gió nếu đã hk biết trân trọng Hà tất phải ép buộc lòng người…
tình tan tay buông chân bước ngậm ngùi bước đi trên con đường chỉ có ta thôi đau đấy nhưng... lí trí bắt ta xa họ rồi... im lặng thôi... họ tồi lắm. đúng nhưng sao ta không thay đổi bản thân để họ phải nuối tiếc... yêu được từ bỏ được trên đời này chả có thứ gì thuộc về ta mãi mãi trừ gia đình tim ta đau lắm khi nhìn họ hạnh phúc bên ai kia nhưng níu kéo được gì vì tim họ đã thuộc về ai kia???…
Thể loại: Ngôn tình, nam cường, nữ cường, xuyên khôngTình trạng: chưa xác địnhNội dungTrích: _Mỗ nam nào đó nhìn mỗ nữ nào đó phẫn nam trang đi long ngong ngoài phố đen mặt:"Chết tiệt! Sau này đem nàng về nhốt lại" _Mỗ nữ nào đó mặt phượng xinh đẹp liếc mỗ nam:"Mõi mắt mong chờ a"~~~~_Mỗ nam lạnh lùng tuyên cáo: "mệnh nàng mệnh ta tổn hại nàng ắt trả đại giới" _Mỗ nữ trầm lạnh:"Cứ thử chạm cái tay bẩn thiểu của người vào người hắn-ta sẽ khiến ngươi biết thế nào là âm ti"Ngàn năm chờ đợi, ngàn năm thương nhớ, mong chờ duyên kiếp trở về, gặp lại xác định nhất thế nhất nhân, sủng ái, nâng niu, bảo hộ nàng đời đời kiếp kiếp....Ngàn năm thất lạc, chớp nhoáng một cái tiền kiếp, duyên kiếp đã định, xuyên về gặp lại, xác định nhất thế nhất nhân , đời đời kiếp kiếp day dưa, bá đạo độc chiếm một cái nam nhân, nắm tay đưa mắt nhìn nhân thế, tiêu diêu đời đời kiếp kiếp.....☺️Này truyện ta tự viết, mị nào đọc thấy không hợp ý thì làm ơn góp ý chớ đừng chửi rủa ta a~~~…
Tag: nguyên sang, đam mĩ, xuyên không, trúc mã x trúc mã, chủ thụ, 1v1Nguyễn Phan Chinh Quân sống trong một ngôi làng bình thường, người ta đều nói anh là hoạ tinh, bởi vì năm ấy anh là bé trai duy nhất được sinh trong làng, mùa đông vốn chẳng có tuyết thế mà lại rơi trong tiết trời tháng mười hai, họ nói chính vì sự chào đời của anh là điềm xui nên ông trời mới tức giận. Nguyễn Giang Hải cũng ghét anh, ông ấy mỗi lần uống rượu không vui đều luôn miệng chửi rủa:"Sao người chết không phải là mày, mày khắc mẹ mày, khắc cả bà ngoại mày, bây giờ mày sống rất tốt đúng không?" Năm Nguyễn Phan Chinh Quân bảy tuổi kế bên hàng xóm mới chuyển đến là gia đình ba người. Chẳng hiểu sao từ lúc đó luôn có một cái đuôi nhỏ chạy theo sau anh nũng nịu gọi: "anh ơi..." Nguyễn Minh Quang "vô tình" xuyên sách, cậu may mắn xuyên thành Nguyễn Tri Hoan _ một nhân vật phụ ít đất diễn trong cuốn tiểu thuyết ba đồng này. Hệ thống nói chỉ cần cậu diễn theo cốt truyện là sẽ được trở về thế giới thực. Nhiệm vụ đại loại chính là giả làm anh em tốt của đại phản diện sau đó đâm sau lưng phản diện rồi làm hắn hắc hoá. Nguyễn Minh Quang nghe xong liền muốn hỏi thăm mười tám đời tổ tông của tác giả, không phải có bệnh đấy chứ, rảnh rỗi liền viết ra cuốn tiểu thuyết máu chó, với kịch bản này mà được đề cử truyện hot tháng sao?Vì để phục vụ cốt truyện, cậu đã từ bỏ hết liêm sỉ và sự nhẫn nại đều đặt trên người Nguyên Phan Chinh Quân. Nhiệm vụ liên tiếp hoàn thành, cốt truyện cũng dần đi đến đại kết cục, nam nữ chính hạnh ph…
"Ta hỏi Phật: Làm sao để trái tim không còn cô đơn?Phật dạy rằng: Trái tim luôn cô đơn vì trái tim vốn là một nửa khiếm khuyết. Ta sẽ cô đơn suốt kiếp nếu bỏ lỡ hoặc dửng dưng với một nửa của mình.Ta hỏi Phật: Nếu gặp được người ta thương, lại e sợ chẳng thể níu giữ, thì phải làm sao?Phật dạy rằng: Tình yêu sẽ lớn dần và bão giông sẽ tan biến. Hãy yêu người trong yên vui, đừng bận lòng những lẽ duyên kiếp".…
Tác giả: MèoKhông phải con người ta không biết đợi mà là tình yêu không đợi ta.Đôi khi con người ta đợi ai đó quá lâu cũng không phải là níu giữ tình yêu cũng không phải là vì tình yêu mà làm cho mơ mắt! Mà đơn giản chỉ là con người ta muốn đợi, đợi theo cảm xúc, đợi theo bản năng, đợi theo trái tim.Cô đợi anh năm năm. Đúng, cô đợi anh năm năm, năm năm dai dẳng đó có thật sự là đúng?"Tôi không đợi anh năm năm, tôi đợi anh cả đời.""Em biết không? Em đợi tôi nhưng em không hiểu rằng tôi đợi em còn nhiều hơn thế, đợi em nói lời yêu tôi, đợi em nói nhớ tôi, đợi em sống cùng tôi đến trọn đời.""Anh ích kỉ, anh không hiểu, tôi đã theo anh suốt cuộc đời.""Em biết không? Em theo anh suốt cuộc đời nhưng anh đã phải yêu em kiếp sau, kiếp sau và cả kiếp sau nữa.""Anh bỏ rơi tôi, người con gái anh yêu là người khác!""Có thể năm năm trước tôi vì người con gái khác mà làm tổn thương em. Nhưng nếu em muốn, tôi luôn sẵn sàng để em bước vào thế giới của tôi thêm lần nữa."*** Lần đăng trong tuần không thể xác định. Nếu ít thì ba chương, nếu nhiều thì bảy chương, thậm chí bế tắc thì không có chương nào.ONGOINGCatbeis's story…
"Quang Ám Tẫn Đồ" (光暗盡途) - Tận cùng của ánh sáng và bóng tối."Giữa những vết xước của số phận, họ tìm thấy nhau-như một giai điệu lạc giữa bản nhạc dang dở.Anh là lưỡi dao em từng né tránh, cũng là hơi ấm duy nhất trong đêm đông lạnh giá.Em là ánh trăng anh mãi ngước nhìn, dù biết chẳng thể chạm tay.Yêu và hận quấn lấy họ như một bản tango định mệnh-liệu bước cuối cùng là buông tay hay níu giữ?"…
"Bởi vì chấp niệm duy nhất của ta là ngài! Đừng đi..." chất giọng trầm ấm khàn khàn, ngập tràn tuyệt vọng của Trường An cất lên khiến căn phòng trở lên u ám theo. Cậu run rẩy cố níu lấy đôi bàn tay trắng muốt của người kia, đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời sao, lúc này chỉ còn lại một màu xám xịt của tro tàn, trống rỗng và đong đầy sự tuyệt vọng tận cùng. Cho dù là như vậy, người kia dù đã khựng lại giây lát nhưng rốt cuộc vẫn dứt khoát hất tay ra, bước đi nhẹ nhàng lạnh như băng, bỏ lại thiếu niên tuyệt vọng, cô đơn ở căn phòng ấy.Cre bìa :Artist : 画画的慕白 https:// www.weibo.com/p/ 1005052038573012…
Sau thời gian kết hôn cô hỏi anh rằng: "Nói đi, tại sao anh lại yêu em ?" - Đôi đồng tử đen láy của cô lấp lánh nhìn anh đầy chờ mong. "Hửm....não em úng nước à." - Bàn tay đang rửa chén của anh bỗng khựng lại, cũng tì tay lên gạch men lát ở trên bệ bếp khẽ cười nhìn cô. "Úng..úng...cái con khỉ í, anh trả lời đi xem nào." - Hai tay cô nắm lấy tay anh đong đưa, nũng nịu nói. "Không biết, chỉ là anh thấy cái gì em cũng tốt." - Anh vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy, tì cằm lên đỉnh đầu cô. "Mỗi thế thôi à." - Nhận được kết quả không mong muốn, cô bất đắc dĩ nhìn thẳng vào mắt anh. "Còn nữa khi em cười nhìn như toả ra ánh trăng sáng vậy" - Anh mỉm cười cưng chiều, hôn nhẹ lên chóp mũi cô ............. Ngày hôm ấy, dưới ánh trăng anh đã nói những lời ngọt ngào như vậy, nó như suối nước mật chảy róc rách vào trái tim thương tật của cô, lấp đầy những lời đường mật vào tâm hồn yếu đuối, mong manh, sứt sẹo. Nhưng đời không như phim. Cũng dưới ánh trăng đó, trời mưa tầm mưa tã anh không phải nói lời đường mật với cô mà là nhẫn tâm kề dao vào cổ cô, nói những lời đay nghiến cô. Khi đó cô như chết lặng, người từng hứa non hẹn biển với cô, hiện giờ lại biến thành người như vậy sao.... Cô thất vọng, đau lòng, suy sụp tự hỏi rằng tại cớ làm sao một con người lương thiện, luôn quan tâm người khác, cưng chiều cô hết mực như vậy lại làm thế với cô. Tất cả bắt nguồn từ đâu, có phải do chữ "hận" mà thành ?. Mời các bạn tiểu tiên xinh đẹp đọc chi tiết nhé>-<…