jsolnicky ★ biết em
có em, đời lại bỗng vui.…
có em, đời lại bỗng vui.…
truyện này để bế 2 em bé nhà mìnhhh…
họ yêu nhau , tôi yêu họ .…
nhìn lên, để thấy tình ta vẫn đong đầy_.nhuuys…
Người chạy trốn thế giới, kẻ ôm khúc tình siWarning: OOC, OE…
"Keon, nhớ tao chứ?""... Ừm""Tao cũng nhớ mày"By: 10m_yugii.…
trần phong hào đã sai khi yêu nguyễn thái sơn. và nguyễn thái sơn, hắn đã sai khi nhìn thật sâu vào đôi mắt phong hào.main pairing: jsolnicky (nguyễn thái sơn × trần phong hào)w: lowercase, ooc, angst, unhappy ending.…
"Đợi em ở một nơi khác nhé?""Anh sẽ đợi...đừng bỏ anh""Dạ"⚠︎︎:OOC, oneshot, OE…
oneshot.…
Vẫn là truyện gay!Lần này nửa thật nửa giả…
Những khoảnh khắc nhỏ của sói và thỏTác giả: Kannie…
Một Sakusa Kiyoomi bị ốm đang đắm chìm vào những suy nghĩ tiêu cực chẳng đáng có. lưu ý:• OOC, OOC, OOC, điều quan trọng cần nhắc ba lần. • couple: Sakusa Kiyoomi x Miya Atsumu (SakuAtsu). • lowcase, viết hoa tên nhân vật.• lối viết văn có thể khó chịu với một số bạn.…
Có sự góp mặt của: color gang, The Second Coming/Orange (TSC), The Chosen One (TCO) và The Dark Lord (TDL).Tóm tắt: one shot. TCO: tại sao tất cả mọi người đều biến thành mèo hết rồi??…
Author: excordeTrans: eerowstBản dịch đã có sự đồng ý của tác giả…
họ làm cái mẹ gì ở hogwarts ấy nhỉ ?…
Vật nhỏ chui tọt vào bụng anh không đúng lúc, giống như một quả táo đắng mềm mại trong suốt…
"Chỉ có thời gian là thay đổi, còn nhan sắc và tình cảm của chúng tôi thì không! 🤷🏼♂️Cảm ơn anh NICKY đã luôn đồng hành cùng em trong những khoảnh khắc đẹp này. Mong những năm sau anh vẫn bên cạnh em trong mọi fan meeting và vẫn ko lấy catxe nhé anh. 🧏♂️🫶🫶🫶"Tuy rằng đã thay đổi cách diễn đạt trông như một câu đùa, nhưng những gì Thái Sơn viết đều là thật lòng và hơn thế nữa, cậu rất yêu Phong Hào, yêu cả một đời!…
Những câu chuyện lặt vặt của bộ đôi visual nhà Real Madrid.…
I woke up to a sound.It wasn't loud, nor urgent, just a soft, deliberate knock against wood. The kind that lingers, waiting to be acknowledged.Knock, knock.The room was dark, except for the faint glow of streetlights bleeding through the curtains. Everything looked the same: the walls, the ceiling, the bed I was lying on.Nothing was out of place.And yet, something felt wrong.Knock, knock.The sound wasn't coming from the front door. It was closer. Much closer.Right outside my bedroom.The room stayed still, wrapped in darkness, thick and suffocating, with only the tick of the clock echoing through the quiet. I didn't move, didn't turn on the light. I just lay there, listening - letting the sound drift through the rhythm of my breath.I had locked the front door. My smart lock made sure no one could enter without the code.So then... who was standing out there?…