Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
"anh vẫn tưởng đầu đường thương xó chợ,ai có ngờ xó chợ cũng thương nhau."bùi giáng.-chuyện là..."moshi moshi, kikoeteru? choi wooje đây, đầu dây bên kia nghe rõ không nhờ?" - choi wooje"mô cái bả bố mày mà mô." - moon hyeonjoon-text • văn xuôi • ooc…
Mỗi một cái chạm môi, từng vệt cào rướm máu trên bờ vai trần mướt mát mồ hôi đều là lời tuyên ngôn đầy gợi cảm: "Để em thương anh thay phần anh chưa kịp thương chính mình."Khi hương cà phê trầm mặc quyện chặt vào khúc tình ca nóng bỏng của buổi sớm mai, liệu vầng trăng muộn mang đầy tổn thương có chịu nép mình bình yên dưới vòm trời tuổi trẻ đầy khao khát?…
"Kỳ vọng trên trần thế đều được dựng xây nên máu thịt của ngươi. Còn phía trên điện thờ, dưới mái vòm trắng tinh, ta chỉ yêu tâm hồn kiên cường, bất khuất của ngươi."Author: 醉灼Chuyển ngữ: @solariacTác phẩm thuộc event "The star of Bethlehem"…
Thể loại: Diễn sinh, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Manga anime , Xuyên việt , Cường cường , Chủ thụ , Nhẹ nhàng , 1v1 , Bungo Stray DogsVăn án 1:Vạn năm xã giao khó khăn tử trạch Ngô Ngôn bởi vì một hộp cơm hộp xuyên qua, so sánh mặt khác hiếm lạ cổ quái xuyên qua phương pháp mà nói qua loa đến không được.Thế cho nên Ngô Ngôn phản ứng đầu tiên là mở ra di động xin giúp đỡ trên mạng các loại sa điêu võng hữu:【 lấy một cái cơm hộp xuyên qua biển rộng đi tới một cái khác quốc gia nên làm cái gì bây giờ? PS: Không xu dính túi cũng không hộ chiếu cái loại này. 】[ thuốc xổ, kiến nghị lâu chủ thiếu xem tiểu thuyết, thành thật kiên định tích cóp tiền du lịch nhất thật sự. ][ thuốc xổ, người ở x quốc mới vừa xuống phi cơ, loại tình huống này kiến nghị lâu chủ tìm cái vòm cầu ngủ cả đêm, mộng liền sẽ tỉnh. ]Căn cứ trả lời, Ngô • xã giao sợ hãi chứng • trời xa đất lạ • Ngôn đệ nhất vãn ở tại vòm cầu, kết quả là mới vừa tỉnh bị một khối to ái nhảy sông bùn đen tinh tạp vào trong sông.Nga, nguyên lai không phải xuyên qua biển rộng, mà là xuyên qua cái thứ nguyên a.Này, càng nghiêm trọng a! Quăng ngã!!!!…
Taehyung tạo ra một âm thanh nho nhỏ trước điều đấy, một âm thanh nghe giống như nó đang không đồng tình."Sao nghe cứ như hyung không định cho phép em vậy?"Hoseok nghiêng đầu, và đầu cậu chạm khẽ vào đầu Taehyung, hoàn toàn vô tình."Ai mà biết."_Đây là một cái fic be bé và cực kì tự chiều chuộng bản thân. Mình nghĩ nó không được trau chuốt và có lý cho lắm nhưng mình cần viết ra một cái Vhope ngu ngo^k và dịu dàng được chưa =(((((Mình chả biết đây có phải Canonverse không nữa nhưng nói chung đây là một cái fic dựa trên các moment của Vhope, đương nhiên mình đã cải biên đi (rất nhiều) và cũng có bịa ra thêm cả đống để cho dễ viết =)))) Giờ thì enjoy cái word vomit này nhéDành cho couple đã dẫn tôi vào fandom - Vhope =(((((WARNING: Có chút hint của smut…
author: anyadiseetranslator: mynbeta-reader: beras1505category: fantasy, magic, witch!yoongi, mermaid!jiminpairing: yoonmin | min yoongi/suga x park jiminsummary: Yoongi chẳng biết gã đang mong đợi chính xác điều gì nữa, khi Taehyung gọi cho gã vào ngày hôm qua để hỏi về cái hồ bơi trong nhà kính mini của gã, nhưng gã dám chắc là nó không phải chuyện này.Cái chuyện mà khi gã mở cửa ra, trông thấy Taehyung và Jungkook đứng ở cổng vòm nhà mình. Taehyung đang giơ nắm tay lên gõ cửa giữa chừng dù chuông cửa thì ở ngay đó, Jungkook thì đứng sau vài bước, cười e thẹn trong khi đang bồng một người cá theo kiểu cô dâu.Một con mẹ nó người cá.Còn quá sớm để điều này xảy ra, Yoongi cho là như thế.;;[hay là: một thế giới mà taehyung và jungkook là đôi bạn thân thiết, jimin luôn mơ ước về một đôi chân để có thể đi thật nhiều nơi trên mặt đất, và yoongi là một phù thủy thiên tài có thể giúp cậu.]original story: https://archiveofourown.org/works/11646522TRANSLATED WITH AUTHOR'S PERMISSIONPLEASE DO NOT TAKE OUT OR RE-UP.…
"Là hai chúng tôi, dưới một vòm trời."Sau khi Hoài Xuân ra đi, Duy Long đã du hành tới 129 600 năm sau - thời điểm Hoài Xuân còn sống và tất cả trở lại điểm khởi đầu. Mục tiêu duy nhất của cậu là để bản thân và tất cả những người mình trân trọng được sống không nuối tiếc. Liệu lần này, câu chuyện của Long và những người bạn của cậu có thể có một cái kết khác?…
Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Xuyên thư , Chủ thụ , Hài hước , 1v1 , Đoàn sủng , Đọc tâm , Sa điêu , Câu hệCảnh Nghi một giới kẻ nghèo hèn, ăn bữa hôm lo bữa mai, một lần ngoài ý muốn, đem hắn sang thành mỗ hệ liệt ngược văn trung đại quản gia.Bao ăn bao lấy cái loại này.Vốn tưởng rằng cái này có thể quá cái ngày lành, nhưng hắn thực mau phát hiện nhà này mấy cái thiếu gia đều là cực phẩm luyến ái não, vì ái si vì ái cuồng, hậu kỳ chỉ số thông minh nhảy lầu, êm đẹp gia nghiệp toàn bại hết cả nhà đều đi ngồi xổm vòm cầu.Cảnh Nghi bực bội: Hảo hảo công tác, nói không liền không.***Cảnh Nghi mới vừa xuyên qua tới ngày đầu tiên, liền nhìn đến nhà này ngây ngốc tứ thiếu gia vì cùng nam nhân tư bôn, không tiếc cùng mấy cái ca ca xé rách mặt, tính toán xa chạy cao bay cả đời không qua lại với nhau.Cảnh Nghi một bên tưới hoa một bên ở trong lòng phun tào --"Đi thôi đi thôi, vừa đi một cái không lên tiếng, chỉ cần dám rời đi gia môn một bước, lập tức liền sẽ bị chân ái đánh gãy chân, nửa đời sau chỉ có thể ở trên xe lăn độ nhật......"Đang ở tr·anh ch·ấp vài vị thiếu gia bỗng nhiên an tĩnh như gà.-- cái gì??!Tứ thiếu gia tức giận đến hốc mắt đỏ bừng, Cảnh Nghi đang nghĩ ngợi tới muốn hay không nghĩ cách nhắc nhở một chút, liền thấy hắn đột nhiên chạy ra môn, một chân giữ cửa ngoại chờ nam nhân đá vào cống ngầm.…
Có những nơi chiến tranh chưa từng chạm tới. Những thành phố nằm dưới những Vòm khổng lồ, nơi con người có thể ngủ mà không cần nghe còi báo động, trẻ con lớn lên mà không biết chiến tranh trông như thế nào, và cái chết dường như đã trở thành chuyện của một thời xa xôi.Minh sống ở một nơi như thế.Anh có một công việc bình thường, một căn nhà bình thường, và Linh - người luôn chờ anh trở về.Cho đến một ngày, công việc đưa Minh bước ra ngoài.Ở đó, chiến tranh không giống những bản tin anh từng xem.Người ta vẫn mở cửa hàng, sửa xe, cãi nhau vì tiền và hẹn nhau vào ngày mai.Chỉ có điều, đôi khi ngày mai không đến.Minh bắt đầu nhớ tên những người mà trước đây anh chỉ gọi là "người ngoài Vòm."Một người bán trà. Một người thợ sửa xe. Một người xa lạ. Một cái tên.Và trên bầu trời, một Mũi Sáng lặng lẽ đi qua.Ánh sáng đến trước.Tiếng nổ đến sau.Minh từng tin Vòm là ranh giới giữa sống và chết.Nhưng nếu sự sống chỉ phụ thuộc vào việc ta đứng ở phía nào của một đường biên, thì những người ở phía bên kia là gì?Bán kính của Nòng Pháo là câu chuyện về những con người sống ở hai phía của những ranh giới mà họ không phải lúc nào cũng hiểu được - ranh giới của địa lý, sự an toàn, ký ức và khả năng nhìn thấy một người khác như một con người.Bởi có những khoảng cách đủ xa để biến một con người thành một con số. Và đôi khi, cũng đủ xa để khiến ta quên mất rằng họ từng ở trong cùng một thực tại với mình.@Lưu ý từ tác giả: Mình sẽ cập nhật chương mới định kỳ vào Thứ 7 ho…
"Có thể em không nhớ, nhưng ta đã từng gặp nhau. Gặp trước khi em đến đây kìa." Sirius cười toe toét, rót đầy rượu đế lửa vào cả hai ly. Percy không cãi nhau với người say, từ tốn uống cạn ly rượu thứ bao nhiêu chẳng biết trong đêm sinh nhật thứ mười bảy."Em lúc đó nhỏ xíu, như cái kẹo hà, nhưng sẽ khóc váng cả nhà mỗi khi anh dám bế em."Sirius vừa nói vừa nấc, rồi lịm hẳn. Rượu đế lửa nóng hổi rốt cuộc cũng đánh bại y, ru y vào giấc ngủ say sưa.Tự rót thêm cho mình một ly khác, Percy lẩm bẩm:"Mới sinh sao nhớ được gì chứ, ngài chó đần."…
"Có những gặp gỡ không phải ngẫu nhiên, mà là định mệnh đã gõ cửa đúng vào khoảnh khắc ánh nắng mùa thu rơi trên vai áo."Năm 18 tuổi, Siwoo - cậu con trai mang vẻ đẹp trong trẻo như chú thỏ nhỏ - vô tình bước vào ống kính của Yoon Sik dưới vòm lá thông xanh mát. Chiếc áo sơ mi xanh nhạt nhẹ nhàng bay trong gió, hòa cùng nụ cười bẽn lẽn đã đánh cắp trái tim của chàng trai áo sơ mi kẻ sọc từ cái nhìn đầu tiên.Yoon Sik kiên nhẫn như một chú cún trung thành, dùng từng chút ấm áp để sưởi ấm, che chở và dìu dắt Siwoo qua những ngày thanh xuân rực rỡ nhất. Từ những buổi chiều cùng tựa vai nhau trên chiếc sofa da cũ, những cái nắm tay thầm lặng bên bệ cửa sổ ngợp hoa hồng, cho đến ngày cả hai cùng bước qua cánh cổng trắng để tiến vào lễ đường."Bình Minh Trong Đôi Mắt Em" là khúc ca thanh xuân dịu dàng, dịu ngọt và sâu lắng về hai người trẻ đã cùng nhau đi qua giông bão để giữ trọn lời thề nguyện: "Cảm ơn vì đã cùng nhau đi qua những ngày thanh xuân rực rỡ. Từ nay về sau, quấn quéo cùng anh trọn đời."…
Trong thế giới nơi Alpha là đỉnh cao quyền lực, Học viện Cận Tinh là nơi không dành cho Omega ngoại trừ một người: Kim Namjoon.Với mùi pheromone mực tàu và tro than, Namjoon không phát tình, không cúi đầu, không dựa dẫm. Cậu đến học viện như một vết mực lặng lẽ, chống lại những luật lệ vô hình bằng trí tuệ và lòng kiêu hãnh.Ở phía đối diện là Jung Hoseok Phó hội trưởng hội học sinh, Alpha hoàn hảo với ánh nhìn lạnh và đôi tay nắm quyền. Anh chưa từng để ý đến Omega... cho đến khi mùi tro và mực cháy kia len vào tâm trí.Giữa vòm kính lạnh, những trận đấu trí ngầm, định kiến xã hội và những đợt pheromone vô hình, Namjoon và Hoseok dần bị hút vào nhau không phải bởi bản năng, mà bởi sự đồng điệu của hai kẻ cô độc.Nhưng tình yêu của một Omega không phát tình với một Alpha quyền lực không dễ được chấp nhận. Khi âm mưu, tổn thương, và cái giá của tự do ngày một rõ ràng... liệu họ có đủ can đảm để giữ lấy nhau?…
Một khối huyết ngọc mở ra hành trình vào cổ mộ của Giải Vũ Thần và Hắc Hạt Tử. Vốn dĩ sau kế hoạch Sa Hải, cả hai có thể quay lại quỹ đạo đời mình, nhưng cơ duyên trớ trêu khiến họ một lần nữa vướng vào nhau.Lăng mộ Thổ Ti ở Quý Châu, những nấm mộ nghi ngờ, ảo ảnh quỷ dị, người giấy tà dị, thông đạo dẫn táng gãy khúc, và cánh "cửa" mà một khi nhìn thấy, nghĩa là cái chết đã cận kề.Trong lòng đất tối tăm không thấy ánh sáng, từng phút giây đều rình rập hiểm nguy, thế nhưng nhờ phối hợp ăn ý, họ lần lượt thoát khỏi hiểm cảnh. Và trong lúc không hay, giữa những lần vào sinh ra tử, nguyên tắc từng vững như thép cũng bị bẻ cong, thay vào đó là một mối quan hệ mơ hồ, chầm chậm đổi thay.Đến khi họ mình đầy thương tích lê bước ra khỏi lăng mộ Thổ Ti, mới phát hiện - tất cả chỉ vừa mới bắt đầu.⸻Hắc Hạt Tử: "Giải lão bản, cậu thế là không nghĩa khí rồi. Tôi bây giờ là đưa than ngày tuyết đấy, người thường tôi còn chẳng cho đâu."Giải Vũ Thần: "Vậy ý anh tôi là người thường?"Hắc Hạt Tử: "Hoa Nhi, nói mấy câu lạnh như vậy, không sợ tự mình bị đông chết sao..." --------by : ly灵鸭…
BGM [Transit Love] [TNT]"Chúng ra khi ấy nồng cháy như những pháo hoa rực lửaAnh không thể do dự, không thể từ chối mặc cho mình không thể thở đượcNếu cơn gió đã mang em đi, vậy làm sao để đưa em về?Rồi làm sao để tình yêu này vẫn rực sáng những ngày mưa?Anh đoán mình phải chấp nhận rằng tình yêu này đã chếtNhưng anh vẫn sẽ cố níu lấyNíu giữ em ở lại..."_Back to you (WayV - Kun & Xiaojun)…