Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
1ngày 1cô đang ngủ thì bị xuyên vào 1cúôn chuyện đọc hồi 2ngày trước nhưng xuyên thì xuyên nhưng sao xuyên vào nữ phụ vậy hả nữ phụ thì phụ nhưng nữ phụ tang thi hoàng vậy là sao ui còn đâu sắc đẹp hoa nhường nguyệt thẹn huhu không chịu đâu~~~ không chịu-~~ ...cô không sợ trời không sợ đất chỉ hơi tự kỷ xíu nhưng rất sợ xấu thôi không được phải dưỡng nhan thôi…
Một thời đẹp nhất của con người được mang tên thanh xuân...:Người nam nhân trầm mặt, ánh mắt nhìn thẳng vào người thiếu nữ. Giọng nói trầm ấm vang lên: "Đồ đệ này!" Người thiếu nữ ngoảnh mặt lại, hồn nhiên: "Sư phụ có chuyện gì muốn nói với em sao?" Nam nhân nghiêm giọng: "Tôi muốn phá luật!..." Thiếu nữ khó hiểu: "Luật?" Y tiến đến tháo chiếc nhẫn sứ trên tay đối phương thả xuống đất: "Từ nay em không cần gọi tôi một tiếng 'sư phụ' nữa...!" Cô gái ngỡ ngàng: "Tại sao?" "Tôi luôn an ủi em, dạy em làm cảnh sát hình sự và là điểm tựa cho em mỗi khi em tổn thương... Em thật sự không nhận ra sao?... Hôm nay tôi chính thức theo đuổi em...!" Thiếu nữ lạnh lời: "Không cần!..." Lòng y nặng trĩu xuống: "Lẽ nào em vẫn còn giữ quan điểm thầy - trò ấy?..." Thiếu nữ tiến gần nam nhân thêm một bước, hai bước: "Em cũng thích anh! Thích từ rất lâu... Kể từ lần đầu hai ta gặp nhau..." Bầu không khí lúc này thật im lặng, nam nhân nhẹ đưa tay ôm cô gái vào lòng, cùng lúc hoàng hôn dần buông xuống...***Tên truyện: 最美丽的春天时代Tác giả: Diệp Hạ Song Vân Quốc gia: Trung Quốc (Au Việt Nam)…
Là phần tiếp theo của 'KookV-Kim Taehyung, cậu là của tôi!' "Chúng ta đã quá hiểu nhau hơn cả bạn, hợp ý nhau hơn cả người yêu, vậy thì chờ gì mà không hòa thuận với nhau dưới một mái nhà đi."…
Một buổi sáng, tại 2 căn nhà của 2 người khác nhau một trời một vực: người thì trắng từ trên xuống dưới, trừ mỗi có cái quần jean là màu xanh; còn một người thì đen từ đầu đến đuôi, chất nguyên một cây đen lên người, không những thế còn chùm thêm cái khăn nhìn ko khác gì con ma (chắc là mọi người cũng đã đoán ra là ai rồi phải ko). Có vẻ như những ông bố bà mẹ của hai đứa có thần giao cách cảm với nhau hay sao ấy, hỏi y chang nhau:- Sao con đi vội thế! Ko ăn sáng hả?- Con ko ăn đâu, nay là ngày khai trường nên con muốn đến sớm (hai đứa này trả lời giống nhau y chang)Cuối cùng cũng đến trường, hai người đi dọc theo hành lang để kiếm lớp, mỗi đứa một đầu: đầu thì bao phủ bởi thứ ánh sáng lấp lánh chói loá; đầu thì bị bao trùm bởi một màn đêm u ám. Trên đường đời tấp nập hai người vô tình đập mặt vô nhau. Trần gia thiên đứng dậy phủi nhẹ bụi trên người rồi đưa bàn tay ra trước mặt Dã thảo : - Nè cô bé, em ko sao chứ- Đừng có gọi tôi là cô bé* đẩy tay của cậu ra, đứng dậy phủi bụi trên người*( phũ vãi)- Cô bé à, có phải em đi nhầm trường đúng ko. Đây là trường THPT chứ ko phải là trường tiểu học- Tôi ko có đi nhầm, tôi học lớp 10A1- Ko phải vượt cấp đó chứ- Ko phải- Vậy cậu tên là gì- Bạch Dã Thảo- Hân hạnh được làm quen. Mình tên là Giá Thiên- Gặp anh là nỗi đau khổ của tôi- Phũ vậyMọi người đi qua đều chú ý đến cặp đôi này: Cặp đôi này đáng yêu thật. Chắc họ phải cách nhau gần nửa mét chứ chẳng đùa đâu. Tiếng trống reo lên, mọi người chạy vụt về lớp như tên…
【 nội dung giới thiệu vắn tắt 】Nàng chỉ là hàng yêu trong tổ chức một cái không chớp mắt tiểu nữ công, thừa dịp Báo Vương đến A thị, nhân cơ hội ăn cắp Báo Vương gửi tinh khí linh đản, vì sao phải mời nàng nghe trận này xuân cung sống? ! Được rồi, bất kể như thế nào nàng hoàn thành xong nhiệm vụ, nhưng vì cái gì cái kia sáng lên đản giọt máu của nàng lúc sau, lại có thể vỡ ra nhảy ra một cái cục cưng, còn gọi mẹ của nàng meo? ! Ghê tởm nhất chính là, này cục cưng lớn lên cũng quá rất thật là đáng yêu! Báo Vương: ngươi lại có thể dám can đảm trộm đi hài tử của ta! Nàng: cái gì hài tử của ngươi! Không có nghe đến hắn gọi mẹ của ta meo sao! Báo Vương cười lạnh, nhéo nhéo tiểu bảo bảo bởi vì mê mang mà nhẹ nhàng run lông mềm như nhung viên cái lỗ tai, còn có phía sau kiều lên cái đuôi nhỏ, nói : này đó dấu hiệu còn chưa đủ rõ ràng? Tiểu bảo bảo nhìn thấy hai người, sáng trông suốt mắt to nhất thời hơi nước sương mù,che chắn: cha mẹ, các ngươi không cần cãi nhau được không... Nàng nhanh chóng an ủi: ngoan, không sảo không sảo . Xoay người lại với Báo Vương mắt lạnh đối đãi: lão nương cũng chưa ăn nằm với giường của ngươi, làm sao có thể có hài tử của ngươi! Đứa nhỏ này không là của ngươi! Báo Vương cười lạnh, ôm đồm qua nàng: vậy hãy để cho ngươi thử xem thượng giường của ta là cái gì cảm giác!…
Lương Tuyết Lan-người con gái mới bước vào tuổi 16,vì những vết thương trong quá khứ cô trở nên khép mình và dè dặt với mọi người.Vào ngày đầu tiên nhập học tại ngôi trường cấp 3 xa lạ,cô đã gặp được Phong-người mang sự tươi mới đến cho cuộc đời tưởng chừng như buồn tẻ của cô...Cảm ơn bạn đã dành thời gian quan tâm tác phẩm đầu tay của tôi :3…
Các nv ran, rin, T/X, còn nhiều nv khácCái này mik nghĩ sẽ viết theo các đoạn tin nhắn và tóm tắt lại 1 chút :v Y/n đang ở trường thì bị 2 anh em nhà haitani chạy lại và tông trúngY/n: ây da, ĐI KO BIẾT NHÌN ĐƯỜNG HẢ hai cha nội 😔👊Ran:....Rin:....Y/n : bộ ko biết xin lỗi à 😔👊Rin : à nãy giờ em quên xin lỗi, 😔👊Rin : anh lo xin lỗi người ta đi kìaRan : xin lỗi được chx :)Nói xong 2 người bỏ điY/n mấy người này đang gấp cái j hả trời :)Y/n: à mà mik thấy người này quen quenRin : tính ra lúc nãy anh xin lỗi người ta trơ trẽn ghê áRan:.... Rồi mày là em tao hay em nó 😔👊Rin...Rin, y/n : ui chetme vô họcRan vs y/n học cùng 1 lớp mà hỏi sao ko quen :vVô lớp khi y/n vừa bước vô lớp thìRan: ơ cô gái lúc nãyY/n💢💢💢Do y/n là học sinh mới cả mà 😔👊Cô chủ nhiệm : đc r cô giới thiệu vs các em bạn học sinh mới, giới thiệu về bản thân đi emY/n :... Em tên y/n???Tác giả : you nema mà tự điền tên vô đêRan: oh hóa ra tên y/n à 😆Y/n💢💢💢 Cô chủ nhiệm :Thôi em vô chỗ ngồi điTua tua wa tiếc học đến ra chơiY/n : RA CHƠI!!Y/N : à mà ko biết đường đến căn tinY/n vừa nói xong thì ran vs rin kéo cô điCoan tác giả : hết pin mọe r để mai ra pạc hai nhoa…
Thanh Lam đứng chết chân ở đó, cô không tin những gì đang diễn ra trước mắt mình. Người mà cô thầm thương trộm nhớ, người luôn luôn ở bên, động viên, an ủi cô. Ấy vậy mà giờ đây lại đang ôm ấp môi chạm môi với một người phụ nữ khác.Cổ hắn được cô gái kia vòng tay qua siết lấy . Tay hắn một bên ôm eo, bên còn lại vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp kia.Nước mắt Thanh Lam không tự chủ được mà rơi xuống, cô không cẩn thận va phải lon nước dưới sàn. Tiếng động lớn thu hút sự chú ý của hai người kia, họ thả nhau ra dương mắt nhìn về phía âm thanh phát ra.Mắt Lam và hắn chạm nhau, chưa kịp để cô phản ứng lại thì một người nào đó đã kéo cô chạy đi.Hai mắt cô đã nhòe đi vì nước mắt, nên không thể nhìn rõ ai là người đã kéo mình chạy khỏi chỗ đó. Sau khi cảm thấy đã chạy đủ xa khỏi chỗ đó, người kia liền buông cô ra , không nói lời nào mà ôm chầm lấy cô.…
-Anh: Lâm Gia Bảo là một tổng giám đốc tài năng của tập đoàn Lâm Thị, có vẻ ngoài hớp hồn biết bao cô gái song luôn lạnh lùng vô cảm-Cô: An Trúc Nhi là tiểu thư của An gia,cá tính và năng động . Con gái của chủ tịch tập đoàn An Thị, tập đoàn lớn nhất Mỹ về bất động sản. Có vẻ ngoài xinh đẹp.Cô và anh là thanh mai trúc mã nhưng vì biến cố của gia đình mà cô phải theo ba sang Mỹ. Từ đó hai người mất liên lạc .sau nhiều năm cú va chạm định mệnh cho hai người gặp lại. Rồi cuộc sống của cô sẽ thay đổi ra sao.....…
Đêm đến vạn vật chìm trong bóng tối, dường như mặt trời cũng cần nạp lại năng lượng. Trước khi giấc ngủ kéo đến, một luồng xúc cảm dâng lên thắt chặt lấy trái tim tôi cũng đã lâu rồi như thể dày vò mà cũng an ủi lấy tâm hồn cô gái tuổi 15 trong tôi. Những lời nói muốn nói ra nhưng chỉ dừng lại trong tâm trí chẳng tìm được cho mình một khe hở để thoát ra khỏi cuống họng, muốn viết ra nhưng khi cầm bút lên lại chợt như biến tan hòa vào không khí. Cảm giác bất lực hơn với người khó giãi bày như tôi. Những ngày tháng thanh xuân cấp 3 đó tưởng như nhạt nhòa mà lại tươi đẹp trong sáng man mác theo tôi thành hành trang tiến đến thành phố lớn như bao bạn bè trang lứa. Cứ vậy ngày qua ngày tháng qua tháng năm qua năm chẳng đợi ai cũng chẳng bỏ lại ai 6 năm không ngắn không dài trôi qua kể từ khi chia tay ngôi trường cấp 3 ấy.…
Nhân vật chính là Minh, một cậu bé sinh ra trong một gia đình không trọn vẹn. Mẹ bỏ đi khi Minh còn chưa đầy 4 tuổi. Cậu lớn lên cùng người cha cộc cằn,nhu nhược và người dì ghẻ tàn nhẫn. Cuộc sống của Minh chìm trong những trận đòn roi, lạnh lẽo và thiếu thốn tình thương. Tuy nhiên, cậu vẫn giữ cho mình một trái tim ấm và một ánh nhìn trong trẻo về cuộc sống.Đến khoảng năm 10 tuổi, một biến cố xảy ra khiến Minh được ông bà nội đón về nuôi. Từ đó, cậu dần được hàn gắn, học cách tin tưởng và yêu thương trở lại. Nhưng niềm an ủi đó không kéo dài mãi - ông nội mất khi Minh vừa bước sang tuổi 18, rồi bà nội cũng ra đi vài năm sau đó, để lại cậu một mình lần nữa.Câu chuyện theo bước trưởng thành của Minh, từ một đứa trẻ bị bỏ rơi đến một người trưởng thành học cách tha thứ, yêu thương và đối mặt với quá khứ đau thương để xây dựng tương lai.…
Bạch Bảo sau khi chết vì bệnh tim bất ngờ xuyên không, xuyên đến một nơi xa lạ lại còn trở thành một bạch hổ con loài mà kiếp trước chỉ thông qua mạng mới thấy. Bạch Bảo :... Không sao miễn sao còn sống dăm ba cái này có nhằm nhò gì!!! Sau này khi cậu thích ứng được cuộc sống mới trong lúc đi săn cậu gặp được một loài người là một đàn ông bị thương. Nhưng thứ thu hút cậu nhất là người này mặc đồ cổ đại, cậu mới biết được bản thân xuyên đến cổ đại lại còn không có trong lịch sử... Bạch Bảo :... Bạch Bảo tự an ủi lòng mình'' Không có gì phải ngạc nhiên! bản thân cậu còn trở thành một con bạch hổ thì dăm ba cái xuyên về cổ đại này có đáng là gì!!! "Sau đó cậu giúp hắn dưỡng thương được hắn đưa về phủ chăm sóc tận tình cậu mới phát hiện thì ra tên này là một vương gia a~ lại rất quyền a~Nhưng mà từ từ! Cậu vì sao lại có thể biến thành người Aaaaaaaaaaa!!! Lại còn bị tên này thấy!!! Với Lại Ánh Mắt Đó Của Ngươi Là Như Thế Nào!? Tiêu Mục Ly hắn là một vương gia vì thời thơ ấu không mấy tốt đẹp khiến hắn trở nên tính tình quái rỡ lại tàn bạo được người đời gọi là Diêm Vương Sống vì ai dám đắt tội hắn thì không khỏi sống sót qua ngày hôm sau.Cho đến một ngày hắn thăm gia hội thi săn trong lúc lơ đãng bị người khác tập kích bị thương nặng trong lúc xui xẻo đi nhằm bắt gặp một con bạch hổ vừa mới đi săn về. Sau này hắn mới biết đó không phải là xui xẻo gì cả là phúc tinh của hắn là tâm cang của hắn.Là phúc ông trời ban cho hắn, khiến trong tâm hồn tối tâm của hắ…
"Sau những cơn mưa phùn bất chợt mùa xuân thì những cơn mưa rào mang không khí mùa hè đến. Thời tiết bắt đầu trở lên nắng nóng. Trông mọi vật lúc này thật đẹp, bầu trời thì trong xanh hơn. Không mang vẻ trầm buồn như mùa thu, không lạnh giá như mùa đông, không ấm áp, mưa phùn như mùa xuân, mùa hè đến mang theo không khí rộn ràng, sôi nổi. Dưới tán cây xanh ngắt, tôi đã gặp em, một người ít nói, khó gần và cũng hay tiêu cực nữa, nhưng chính những điều đó khiến tôi lại càng muốn thay đổi em, muốn thắp lên nụ cười trên môi em. Tôi vốn chẳng phải người giỏi ăn nói, giỏi an ủi, đôi lúc chỉ là lắng nghe em nói, đôi lúc thì chỉ còn biết chọn cách im lặng mà chẳng thể làm gì. Có lẽ cái tôi giỏi nhất chắc là im lặng và bắt em chịu đựng một mình, tôi chẳng thể nói ra một điều gì đó ngon ngọt hay chí ít là an ủi và khuyên nhủ. Nhưng em vẫn yêu tôi vì lí do nào đó, nó làm tôi phần nào cảm thấy mình không còn bất lực trong mối quan hệ này, và cũng tiếp thêm cho tôi hi vọng để tiếp tục làm em cười, tiếp tục khiến em trở lên ý nghĩa giống như cái tên đẹp đẽ của em vậy..."Mọi nhân vật, tình tiết trong phim đều là giả tưởng, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.Không sao lưu, đăng tải lên bất kì nền tảng nào khác.Chúc độc giả có thời gian vui vẻ khi đọc truyện. Xin cảm ơn!…