Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
*TRUYỆN CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD Maison de I'hortensia (@NhacuaHortensia)*TÊN TRUYỆN: TRẦM HUY 沉晖TÁC GIẢ: TRIỆU NGÔ MIÊN 赵吴眠ĐỘ DÀI: 49 CHƯƠNGNHÂN VẬT CHÍNH: MẠNH HUY - CỐ TRẦM ĐÔNG***VĂN ÁN:Mất khoảng mười hai năm để sao Mộc quay quanh Mặt Trời.Câu chuyện bắt đầu vào ngày một người trở về sau mười hai năm mất tích.Một câu tóm tắt: Người thắp sáng màn đêm.***CONVERT: ThanhNguyen91TÌNH TRẠNG CONVERT: Đã hoàn thànhEDIT BY 𝓱𝔂𝓭𝓻𝓪𝓷𝓰𝓮𝓪BÌA TRUYỆN: Góc của Sên nhỏ*TRUYỆN CHỈ ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD Maison de I'hortensia (@NhacuaHortensia)*Ngày đào hố: 07/05/2023.Ngày lấp hố: xx/xx/20xx.…
Tên truyện: Từng thấy sóng thần nhưng chưa từng thấy nụ cười của emTác giả: LoanSố chương: 155 chương + 5 ngoại truyệnTình trạng sáng tác: HoànNhân vật chính: Qua Việt Tú, Tống Du LiệtCác nhân vật khác: Trương Thuần Tình, Cố Lan SinhEditor: Lastheleaf, Darlingggg, YannBìa: My Han"Qua Việt Tú, cho dù em có chết, tôi cũng sẽ phỉ nhổ lên phần mộ của em" - Tống Du Liệt---------------------------P/s: Cám ơn nhà NCU đã cho phép Lastheleaf re-up lại 14 chương đầu, từ chương 15 sẽ do Las edit tiếp. VUI LÒNG KHÔNG RE-UP BẤT KỲ ĐÂU, KHÔNG CHUYỂN VER. KHỎI INBOX XIN XỎ VÌ TÔI CHẮC CHẮN KHÔNG ĐỒNG Ý.…
Bị Chồng Ruồng BỏThể Loại: Ngôn tình, ngược tâm, gương vỡ lại lành.Tác Giả: Nếu Ta Có ThểConvert: nothing_nhhEditor: Điềm Hinh ( Freefire1503)Văn án:Mạc gia có nữ nhi.Nếu trên đời này còn công chúa, như vậy, không thể nghi ngờ đó chính là Mạc Bảo Bảo.Mạc Bảo Bảo gặp chàng kỵ sĩ của đời mình, là hạnh phúc hay bất hạnh?-----------------------------------------------Thường xuyên cập nhật chương mới tại : https://dembuon.vn/threads/edit-bi-chong-ruong-bo-neu-ta-co-the.77069/#ixzz7TPpO1izwMọi người ghé wed đọc ủng hộ mình nhé, yêu thương!Truyện chưa được tác giả cho phép, nên sẽ gỡ nếu tác giả yêu cầu.…
Tác giả: Mùa Đông Không Lạnh 《冬天不冷》"Tấm Gương Vỡ" kể về chuyện tình buồn giữa Trần Nghiễn và Lâm Vi, hai học sinh lớp 11 gặp nhau vì một mảnh kính vỡ trong phòng tiêu bản. Lâm Vi sống trong gia cảnh khốn khó, mẹ bệnh nặng, cô lặng lẽ hiến thận và giấu đi nguy cơ có thể không qua khỏi. Dưới áp lực từ gia đình và tin đồn, tình cảm giữa hai người ngày càng sâu đậm. Trần Nghiễn luôn bên cô, tin rằng họ sẽ có tương lai. Nhưng Lâm Vi qua đời trong ca phẫu thuật, để lại nhật ký tiết lộ cô đã biết trước cái kết. Nỗi đau khiến Trần Nghiễn sụp đổ. Mẫu tiêu bản huyết phách trở thành chứng nhân cho một tình yêu tuổi trẻ đầy tiếc nuối.…
Tên truyện: Mùa hạ năm xưa.Tác giả: Cát Nguyệt.Beta: Lạc Phàn HoaThể loại: tình trai, học đường.Giới thiệu:"Em có cảm thấy gì không?""Cảm thấy gì?""Hè về rồi..."Tớ cũng về rồi...Hoài An là một cậu bé ít nói và trưởng thành hơn so với lứa tuổi. Cậu đem lòng cảm mến một người trong số những người bạn của mình. Người bạn đó như một tia sáng nhỏ le lói trong đêm sương mù, là cơn mưa trong cái hè oi bức thuở thiếu thời.Tuy nhiên trên đời này không có buổi tiệc nào là không tàn, những đứa trẻ chung một điểm xuất phát lại như những chùm sáng lao nhanh trên bầu trời về những phương hướng khác nhau. Bàn tay nắm bàn tay, những cái ôm nóng nực ngày hè rồi cũng trở thành quá khứ trong ký ức mỗi người.Cứ tưởng, thời gian dần trôi, mọi thứ sẽ chỉ như bức tranh mùa hạ thời niên thiếu, phai dần theo năm tháng. Vậy mà, khi tình cờ gặp nhau, câu chuyện xưa cũ lại được mở ra, viết tiếp chương mới. Cơn mưa mùa hè trở lại, mang theo những ký ức đã ngủ vùi trong quá khứ, để rồi một mai quay đầu nhìn lại, người mình thương vẫn luôn bên cạnh mình, chưa từng rời đi.Nhân vật chính: Vũ Chí Uy, Lý Hoài AnPhối hợp: Trình An Diệp, Hoàng Thanh Mai, Phạm Văn, Ngụy Khôi VĩTrò chuyện và góp ý với mình qua fb: https://www.facebook.com/profile.php?id=100035929861476…
Đêm tuyết ấy đã có 2 con người cùng ngồi trên một băng ghế, dần dần làm quen và bù trừ cho nhau, nhưng rồi cuối cùng 1 người vẫn rời đi, 1 người vẫn phải ở lại.…
Trình Giai Ý yêu Lâm Tự Hoài suốt năm năm.Năm năm ở bên cạnh anh, cô từng nghĩ chỉ cần mình đủ dịu dàng, đủ hiểu chuyện, đủ kiên nhẫn, thì một ngày nào đó anh sẽ thật sự nhìn về phía mình.Cho đến khi Lạc Vân quay trở lại.Khi ấy cô mới hiểu, hóa ra trong lòng một người, vị trí vốn đã được dành sẵn cho ai đó từ đầu.Còn cô chỉ là người thay thế.----Lần đầu tiên, cô không khóc lóc níu kéo.Không hỏi anh còn yêu mình không.Không chờ tin nhắn.Cũng không quay đầu lại nữa. Cô nghỉ việc. Dọn khỏi căn hộ mà Lâm Tự Hoài tặng. Chủ động nói chia tay.Mà đến tận lúc ấy, Lâm Tự Hoài vẫn cho rằng cô chỉ đang giận dỗi như mọi lần.Anh chưa từng nghĩ cô sẽ thật sự rời đi.Cho đến ngày cô biến mất khỏi cuộc sống anh.----Cũng vào đêm đó, Trần Duật Xuyên xuất hiện.Người đàn ông luôn đứng ở phía xa nhìn cô, dịu dàng hơn tất cả những gì cô từng nhận ra.Anh đưa cô một viên kẹo.Giống hệt năm ấy."A Xuyên..."Thì ra người cô quên mất nhiều năm như vậy...lại là người chưa từng quên cô.----Sau này, Lâm Tự Hoài mới hiểu:Trên đời này đau nhất không phải mất đi một người.Mà là đến lúc nhận ra - người ấy từng yêu mình bằng cả thanh xuân, còn mình lại xem tất cả là điều hiển nhiên.…
Tóm tắt truyện: Gương Vỡ Lại Lành Trình Tố - một nữ thiết kế nội thất tài năng, từng có một mối tình sâu đậm kéo dài 3 năm với Lục Diệc Thâm - tổng tài lạnh lùng nhưng đầy quyến rũ. Tuy yêu nhau tha thiết, nhưng vì hiểu lầm, tổn thương và sự bận rộn của anh, cô lựa chọn rời xa anh trong lặng lẽ. Ba năm sau, cô trở về thành phố, mang theo trái tim đã tưởng chừng nguội lạnh, nhưng trớ trêu thay, số phận lại đưa họ gặp lại nhau trong những tình huống bất ngờ. Lục Diệc Thâm chưa từng quên cô. Anh âm thầm bảo vệ, chuộc lỗi, từng bước tiếp cận lại Trình Tố, bất chấp sự lạnh nhạt và kiên cường mà cô thể hiện. Trình Tố ban đầu kiên quyết không tha thứ, nhưng rồi dần nhận ra: vết thương xưa vẫn chưa lành bởi vì lòng cô vẫn còn yêu. Giữa những giằng xé cảm xúc, sự dịu dàng bù đắp của Lục Diệc Thâm và nỗ lực của cả hai đã giúp họ vượt qua rào cản. Họ học cách thấu hiểu, tha thứ, chữa lành vết nứt cũ để bắt đầu lại. Câu chuyện khép lại trong một cái ôm ấm áp và lời hứa "Không buông tay nữa"…
Thư danh: Ngu Nhạc Quyển Ngươi Tra Ta Tiện Tác giả: U Hoàng Tử Lam Thể loại: hiện đại, sinh tử, giải trí, gương vỡ lại lành, ngọt văn, 1x1, song khiết, HE.Tình trạng: Hoàn CV + PNVăn án Trình Hướng Đông nhìn đến Hàn Gia Mộc chích liếc mắt một cái đã bị đối phương hấp dẫn, ở phát hiện hắn vô duyên vô cớ đối chính mình tị mà xa sau, Trình Hướng Đông liền tiện hề hề thấu đi lên, sử xuất cả người chiêu thức cái gì thủ đoạn đều dùng tới, rốt cục đem nhân bắt.Tốt nghiệp sau, Trình Hướng Đông tiến quân diễn nghệ vòng hỗn vui vẻ thủy khởi, ở hắn cầm nhân sinh trung cái thứ nhất giải thưởng lớn khi tuyên bố tạm thời rời đi vòng luẩn quẩn, không chỉ fan vẻ mặt mộng bức, ngay cả cùng hắn củ dây dưa triền lâu như vậy Hàn Gia Mộc cũng đồng dạng vẻ mặt mộng bức.Hắn nghĩ đến Trình Hướng Đông không quá vài ngày sẽ tìm đến chính mình, khả hắn sai lầm rồi. Ở hắn nhịn không được bắt đầu đối cái kia quấn quít lấy chính mình nhiều năm tiện nhân ngày tư đêm tưởng thời điểm, phát hiện đối phương cư nhiên thần không biết quỷ không hay tiêu thất.Nhiều năm sau, Trình Hướng Đông mang theo con tham gia thân tử tiết mục, Hàn Gia Mộc làm như tiết mục khách quý, lại một lần nữa cẩu huyết gặp nhau .…
"Nếu bà muốn báo đáp ân tình thì dễ thôi, tui cho bà sự lựa chọn này."Bước chân Trà Liên khựng lại, cô quay đầu nhìn anh, chầm chậm tiến về thân hình cao ráo phía trước, chớp mắt tò mò :"Lựa chọn gì?"Đông Trình nhìn thẳng đôi lông mi khẽ lay động trong làn gió man mát, trong đầu anh nảy sinh sáng kiến táo bạo nhưng anh chỉ định trêu cô một chút, chẳng thích nó biến thành sự việc diễn ra một cách chân thực. Anh đút tay vào túi quần, bâng quơ đáp bốn chữ xúc tích ngắn gọn :"Lấy thân báo đáp."Trà Liên sững sờ, cô mau chóng giẫm thật mạnh lên chân anh rõ đau vì anh mang giày sandals và sai quy định mà nhà trường ban hành, trừng mắt :"Ông thiếu một chữ rồi."Đông Trình cố gắng kiềm chế để không phát tiết ra câu chửi tục chửi thề tránh giám thị nghe thấy thì tiêu đời, anh vu vơ thắc mắc :"Chữ gì vậy?"Trà Liên nhấn mạnh từng câu từng chữ rành mạch :"Thân bài.""Sao là thân bài?""Thì tui viết thân bài để miêu tả những gì ông đã làm với tui ngày hôm nay. Không tin thì ông cứ chờ xem."…
Bạn Trai Cũ Là Gã Tồi.•Idea: AnKyf.•Writer: AnKyf.•Mạn Sở Nhiên & Triệu Vũ Phàm.•Thể loại: Ngôn tình, Ngược, Chiếm Hữu Cao.•Văn án: Dẫn người yêu về ra mắt lại gặp phải người yêu cũ đến chơi. Từ hôm đó, anh ta dính lấy như cô hồn tháng 7. Vừa phiền vừa bực. Anh ta có tốt đẹp gì đâu cơ chứ, redflag mà cứ bày đặt người ta thật lòng....: Anh ta tốt hơn anh không?...: Có, anh ta tốt, tốt hơn anh rất nhiều. Anh ta chỉ yêu mình em còn anh thì không.-Cô: Mạn Sở Nhiên xinh đẹp, giỏi Giang, con nhà gia giáo, tiểu thư ngậm thìa vàng chưa từng biết đau khổ là gì thế mà lại dính phải thằng trai rồi. Chia tay rồi mà cũng không yên.-Anh: Triệu Vũ Phàm đẹp nhưng ăn chơi, giỏi nhưng redflag. Không yêu, không tình cảm, tình một đêm.Phải chăng khi gặp 1 con cừu non thì 1 con sói xám cũng phải ngã ngựa? Liệu 1 thằng trai đểu sẽ thật lòng?…
Thể loại: Đam mỹ học đường, thanh xuân, cường cường, song hướng thầm mến, ấm áp, HEBối cảnh: Trường trung học số 1, thành phố Hạ Thành.Số chương: 62Trình Dụ x Tạ ViễnVăn án :-Lớp học gần trống trơn, chỉ còn vài ánh đèn vàng mờ.Bên ngoài mưa rơi lất phất.Trình Dụ ngồi làm đề, mắt không rời khỏi giấy.Tạ Viễn ngồi cạnh, chống cằm nhìn ra cửa sổ, nói nhỏ: "Này, Trình Dụ, cậu không thấy mệt à?" "Có.""Thế sao vẫn học?""Vì tôi muốn thi vào Bắc Đại.""...Hừ, chăm quá nhỉ."Im lặng.Một lát sau, Tạ Viễn nói khẽ, giọng trầm xuống: "Nếu tớ thi đỗ cùng cậu, cậu có thấy phiền không?"Trình Dụ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại ở gò má cậu kia, nơi ánh đèn hắt xuống dịu dàng đến mức khiến tim run lên. "Không. Tôi sẽ thấy vui."Tạ Viễn ngớ ra, cười khẽ, nửa thật nửa đùa: "Vui đến mức chịu ngồi cùng tớ cả đời luôn à?"Trình Dụ im lặng. Một giây, hai giây... rồi bất ngờ khẽ gật đầu. "Ừ."Giây phút đó, cơn mưa ngoài cửa sổ rơi mạnh hơn, mùi giấy vở và bụi phấn hòa với mùi ấm nóng của hai người.Không ai nói thêm gì.Nhưng từ đó, cả hai đều biết - chẳng còn là "thầm mến" nữa.…
Miêu tả truyện Nguyễn Nhã Phương - một cô gái trưởng thành, lạnh lùng, từng lạc lối trong chính giấc mơ và định hướng của mình. Hạ - người đàn ông mang vẻ điềm tĩnh, trầm mặc nhưng cũng chất chứa nhiều tổn thương không tên. Hai con người, hai quỹ đạo riêng, vô tình va vào nhau giữa thành phố lặng lẽ.Câu chuyện không phải về một tình yêu hào nhoáng, mà là hành trình chữa lành, tha thứ và trưởng thành. Một mối quan hệ không chạm vào thể xác đầu tiên, mà chạm thẳng vào tâm hồn.---📖 "River Flows in you "- Khi dòng sông thôi trôi ngược"> "Có người chọn cách đứng bên bờ để dõi theo. Cũng có người bất chấp bị cuốn trôi để nắm tay em một lần nữa."Một lần gặp lại.Một mối quan hệ không tên.Một quá khứ tưởng đã ngủ yên, giờ bỗng quay về gõ cửa.Liệu hai người có đủ dũng cảm để yêu lại từ đầu, khi trái tim đã đầy vết xước?---Tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà là lựa chọn. Dám yêu là chấp nhận tổn thương. Nhưng dám giữ - là lựa chọn ở lại, cùng chữa lành, cùng lớn lên. Đôi khi, không phải chúng ta không có cơ hội, mà là chúng ta đã buông tay quá sớm.Đây không chỉ là câu chuyện về những mối tình cũ, mà là hành trình của những người trẻ dám đối diện với sai lầm, dám nhận ra điều gì quan trọng, và dám một lần giữ lấy người mình yêu - dù muộn.---…
Hán Việt: Thế thân thụ giả tử chi hậuTác giả: Hàm Ngư Đại Tây QuaTình trạng bản gốc: Hoàn thànhEdit: Tiểu maomiVăn án: Hứa thừa yến đuổi theo Hạ gia đại thiếu gia 5 năm, gọi đến là đến, mọi chuyện nhân nhượng. Dù Hạ Dương luôn luôn là khuôn mặt lạnh lùng vô cảm, hứa thừa yến cũng cam tâm tình nguyện, nghĩ chỉ cần chính mình kiên trì ở bên hắn thì sớm muộn cũng sẽ hòa tan được núi băng này.Đến một ngày, bạch nguyệt quang của Hạ Dương về nước.Khuôn mặt ấy giống cậu đến sáu bảy phần.Cũng là lúc này, Hứa Thừa Yến mới biết được chính mình chỉ là một thế thân. Băng sơn là sẽ hòa tan, nhưng hòa tan tảng băng kia, không phải chính mình.Chật vật bất kham Hứa Thừa Yến rốt cuộc tỉnh ngộ, lựa chọn buông tay, thu thập hành lý một mình rời đi.Ba năm sau, Hạ Dương như cũ là Hạ gia đại thiếu gia cao cao tại thượng. Mà ở một hồi trong yến hội, Hạ Dương đột nhiên thấy được một hình bóng quen thuộc. Hạ dương mất khống chế, điên cuồng xông lên trước mặt thanh niên. "Yến yến."Từ trước đến nay Hạ đại thiếu gia luôn cao ngạo, lãnh đạm, lúc này đang gắt gao bắt lấy tay thanh niên không bỏ, hai mắt ửng đỏ. "Cùng anh trở về, được không?"Mà thanh niên tóc đen chỉ là cười, đem tay Hạ Dương dời đi. "Xin lỗi tiên sinh, ngài nhận lầm người."·Tra công truy thê hỏa táng tràng, không đổi công, 1v1.…
ngược trước sủng sau , np , he Văn án giới thiệuNgười ta từng nói ,Chờ đợi sẽ có hạnh phúcKiên trì sẽ có tình yêuNhưng tại sao ....Em chờ thật lâu Kiên trì thật nhiều Mà các anh không ngoảnh đầu lại nhìn em.Em tuyệt vọng rồi Gửi những chàng trai tôi yêuNgười ta từng nói ,Chờ đợi sẽ có hạnh phúcKiên trì sẽ có tình yêuEm đã chờ lâu thế rồiĐã kiên trì nhiều thế rồi Nên mong em kiên trì thêm tí nữa Tụi anh đã biết sai rồi Hãy chấp nhận tụi anh nhé Em ơi ..... Gửi người con gái tụi anh yêuCon người ai cũng mắc sai lầm nhưng quan trọng là bạn có biết để kịp thời sửa sai không. Trong tình yêu một khi bạn đã phạm sai lầm thì đừng mong chờ sự tha thứ mà hãy luôn tự trách mình để có thể bù đắp lại lỗi lầm mình đã gây ra cho người kia . Phải cho người kia thật nhiều hạnh phúc .Một lời nhắc đến từ tác giả : đừng để cái văn án lừa tình nhé :)))). Cái khúc này không có trong truyện đâu chỉ viết để lừa các nàng chui vào hố thui ahihi…
Đường Lui Của Em là một bộ truyện mang tinh thần nhắc nhở:Trước khi bước vào hôn nhân, mỗi cô gái hãy suy nghĩ thật kỹ bằng lý trí xem người đó có đáng để gửi gắm hay không.Hãy yêu bằng cảm xúc, nhưng quyết định bằng lý trí, và chỉ bước vào hôn nhân khi bạn đã chuẩn bị cho mình một đường lui.Đường lui ấy có thể là một căn nhà, hoặc đơn giản hơn, là một khoản tiền nho nhỏ trong tài khoản ngân hàng, để nếu một ngày không may xảy ra, bạn vẫn còn nơi đường lui về.Vì khi đã trưởng thành, chúng ta thường sợ làm ba mẹ buồn, sợ trở thành gánh nặng, sợ liên lụy đến những người yêu thương mình.Có rất nhiều cô gái không có đường lui trong hôn nhân.Họ chọn ở lại, chấp nhận đau khổ, không phải vì yếu đuối, mà vì không dám quay về nhà, sợ ba mẹ buồn, sợ liên lụy người thân, sợ bản thân không đủ khả năng một mình lo cho con.Thế nên, họ chỉ có thể cắn răng chịu đựng.Và những cô gái dám bước ra khỏi hôn nhân, thật ra là những người rất mạnh mẽ. Bởi rời đi chưa bao giờ là dễ dàng, nhất là khi phía sau không có sẵn một con đường để lui về.Vì Đường Lui Của Em là truyện, nên chắc chắn sẽ có màu hồng, có mơ mộng, có sự tử tế, có yêu thương, và sẽ có một người đến để chữa lành những vết thương mà người cũ để lại.Nhưng ngoài đời, chúng ta không phải lúc nào cũng may mắn như thế.Vậy nên, mong rằng mỗi cô gái trước khi bước vào hôn nhân hãy suy nghĩ thật kỹ, và chừa cho mình một con đường để lui về.Bởi dựa vào người khác, sao có thể chắc chắn bằng dựa vào chính mình, đúng kh…
Tag truyện:Mỹ nhân ích kỷ, hư vinh, ngốc nghếch X Thái tử gia Bắc Kinh lụy tình | Cả hai đều không phải người tốt | Thái tử gia chủ động làm "cún" | HE (kết viên mãn)Văn án:Kiếp trước Dung Ký Kiều chết khá thảm.Cô đã lừa gạt Đoạn Yến - vị Thái tử gia của giới siêu giàu Bắc Kinh bị lạc từ nhỏ - suốt ba năm trời, mạo danh thành ân nhân cứu mạng để tận hưởng sự sủng ái vô bờ bến của anh.Kết quả là khi chính chủ trở về, cô bị đá văng ra một xó, biến thành trò hề cho thiên hạ cười chê. Cô không cam tâm, liên tục giở trò quấy phá, muốn ăn vạ đòi quay lại với Đoạn Yến, nhưng cuối cùng lại bị kẻ khác chướng mắt mà ra tay giết chết.Mở mắt ra lần nữa, cô phát hiện mình đã trọng sinh về đúng cái năm mà mọi lời nói dối đều chưa bị vạch trần.Cô tự biết bản thân là loại người gì: hám tài, nhát gan lại chẳng thông minh, bởi vì trọng sinh chứ có phải là thay não đâu. Cô chỉ đành bấm bụng tiếp tục lừa Đoạn Yến, cẩn thận từng li từng tí với mục đích duy nhất là kiếm chút tiền rồi chuồn lẹ, kiếp này quyết không dây dưa, níu kéo.Cho đến khi Đoạn Yến được nhà họ Đoạn tìm về, giống hệt như kiếp trước, ông nội của anh đã ném cho cô một số tiền lớn và bảo cô cút đi. Dung Ký Kiều nhanh nhảu cuốn gói chạy trốn ngay lập tức, thế nhưng cô lại bị Đoạn Yến chặn đứng ngay trên máy bay.Anh đứng chắn ở cửa đăng cơ, đáy mắt cuồn cuộn thứ cảm xúc mà cô không tài nào hiểu nổi: "Đã lừa anh đến nước này rồi, sao không lừa cho đến cùng luôn đi?"…
Hắn là một cậu ấm con nhà giàu còn cậu chỉ là một cô nhi không thân nhân mà thôi. Cả hai ngay từ đầu đã không nên gặp nhau nhưng số phận trớ trêu lại khiến cậu yêu hắn. Trong mắt hắn cậu là gì? Ở bên hắn là đúng hay sai?…
BetaNguồn: Thichdoctruyen.comỞ biệt thự Mạnh gia, lần đầu tiên trong đời, Quý Nghiên trực tiếp đứng nghe lén ngoài cửa phòng bạn trai.Âm thanh cao thấp thỉnh thoảng từ trong phòng truyền ra, phụ nữ rên rỉ yêu kiều, đàn ông động tình gầm nhẹ, nếu như đây không phải là phòng của Mạnh Thiếu Tuyền, cô nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai, lúng túng không biết làm thế nào cho phải. Dù sao âm thanh bên trong thật sự rất lớn, cho dù bị ngăn cách bởi một cánh cửa cô cũng có thể cảm nhận được hai người kia đang kịch liệt như thế nào.Quý Nghiên rất muốn thuyết phục mình là cô đã đi nhầm phòng. Thế nhưng âm thanh quen thuộc kia, hai năm qua đã sớm khắc thật sâu vào trong trí nhớ, muốn cô tự lừa mình dối người cũng khó. Nhưng tại sao giọng nữ đó lại nghe quen tai như vậy? Cực kỳ giống với. . . Sẽ không, em ấy bây giờ nên ở nước ngoài, không thể nào là em ấy!Cả người cô cứng ngắc, ngây ngốc nhìn cánh cửa kia, mắt khô khốc, giờ phút này ngay cả dũng khí đi mở cửa chất vấn một phen cô cũng không có, thì ra cô là người hèn nhát như thế. Không nhìn thấy, ít nhất còn có thể cất giữ một phần chờ mong, nhưng cũng có thể, là cô nghĩ sai rồi?Quý Nghiên vẫn đứng đó nhìn chằm chằm cửa phòng đang đóng chặt, dường như muốn đâm thủng hai cái lỗ trên đó, cho đến khi không thể chịu đựng nổi loại tra tấn này nữa mới xoay người, chết lặng nghiêng nghiêng ngã ngã đi về phía đại sảnh. Cô nghĩ, cô cần yên tĩnh một chút, sau đó sẽ hỏi hắn tất cả mọi chuyện, mặc kệ sự thật có tàn nhẫn đến mức nào đi nữa, cô cũng muốn m…