Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
646 Truyện
Soojun | Lưu bút nơi em

Soojun | Lưu bút nơi em

64 6 1

"Em đánh giày cho cậu sạch lắm, cậu dẫn em đi theo cậu được không." ... Tú Bân sau chuyến đi học hỏi dài đằng đẳng ở Mỹ thì quay về VN, vì một số chuyện trong quá khứ mà giấc mơ trở thành một quân nhân không thể trở thành được nữa. Tự cảm thấy bản thân có tài năng về viết lách, nên Tú Bân quyết định từ bỏ ước mơ của mình để hướng sang một trang khác. Không còn sống trong ánh hào quang, mà quyết định trở thành một con người bình thường...liệu anh đã đi đúng hướng hay chưa ? Nhiên Thuân lớn lên trong một khu ổ chuột giữa Sài Gòn, chỉ nghe rõ được một bên tai, và hai ngón tay ở tay phải bị tật. Vốn dĩ nơi đầy màu sắc ấy không chứa nổi em, chỉ có thể hằng ngày xách theo một hộp gỗ lớn, đánh giày cho người qua đường. Cho đến một ngày có ai đó vô tình điểm vào sắc đen trong cuộc đời em một áng mực trắng tinh khôi. Hai con người cùng với hai xuất phát điểm như thế sẽ đi về đâu, liệu cuối con đường họ bước là gai góc hay cành hoa trải dài. ______Bối cảnh: Sài gòn 1930WARNING ❗️❗️❗️Không đề cập đến chiến tranh, không lấy ý tưởng lịch sử, chỉ lấy bối cảnh không lấy hoàn cảnh. Nếu nhạy cảm về lịch sử xin đừng đọc fic của mình, lượng kiến thức hạn hẹp của mình sẽ vô tình khiến bạn khó chịu. Có chi tiết phi logic, xin đừng xoáy sâu vào sạn trong fic. KHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬKHÔNG LẤY Ý TƯỞNG LỊCH SỬCre ảnh bìa: 1209sby, Sbjunit, Yeonbinlab…

 Bình

Bình "Nữ Nhi Hồng" 60 năm

72 1 3

Truyện viết dựa trên một đoản văn sẳn có." Mẫu thân nàng kể, lúc phụ thân nàng lần đầu nhìn thấy nàng đã cừơi đến rớt nứơc mắt, vội vàng đào một cái hố để chôn rượu. Lúc đó nàng không biết rằng phụ thân nàng vì nàng, vì chuyện đại sự của nàng mà lập tức chôn rượu thành hôn cho nàng, nàng chỉ nghĩ phụ thân nàng thật ích kỷ, vừa thấy nàng đã sợ nàng uống hết rượu, mới vội vàng đem chôn.Năm đó, nàng 7 tuổi, đã đến trứơc mặt phụ mẫu đại nhân, tuyên bố sẽ thành hôn với hắn, trọn đời ở bên hắn. Mà hắn, khi ấy chỉ hơn nàng 4 tuổi, cũng học theo phụ thân nàng ôm quyền, còn nói sẽ luôn chăm sóc cho nàng. Khi ấy, phụ thân nàng chỉ cừơi.Năm nàng đến tuổi trăng tròn, lời nàng nói năm xưa đã thành sự thật, phu quân của nàng, chính là ngừơi bạn thanh mai trúc mã năm đó. Hôm ấy, phụ thân nàng lặng lẽ đào lên một bình rựơu, gọi là Nữ Nhi Hồng. Bấy giờ nàng mới biết, trong chiếc bình cổ đó chứa không phải chỉ là rượu, mà là tình thương của phụ thân nàng.Chỉ là, bình rựơu này, nàng không có phúc hửơng. Phu quân nàng vừa bái đừơng xong đã đi tòng quân đánh giặc. Bình Nữ Nhi Hồng này...lại chôn một lần nữa, nàng đợi, đợi đến khi hắn về, nàng sẽ cùng hắn uống.Nàng bôn ba, lưu lạc, tìm kiếm tin tức về hắn 10 năm, 20 năm,... Nàng đợi! Bình Nữ Nhi Hồng kia, sẽ là nàng cùng hắn uống, bao lâu nàng cũng sẽ đợi! "…

SAY

SAY

6 2 2

Ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ,điểm nhẹ lên mái tóc màu hạt dẻ của Mai Châu Thục Khanh làm tóc cô sáng rộ lên.Lúc này,người đối diện cô là Phạm Minh Thiên Duy cao hơn cô gần một cái đầu theo đúng nghĩa đen lẫn nghĩa bóngĐôi mắt cô trong veo hướng nhìn anh.Thề!Phạm Minh Thiên Duy tự nhận mình là một người khá bình tĩnh.Nhưng khi nhìn con nhóc này anh không thể bình tĩnh nữa rồi.Anh trộm nuốt nước miếng.Yết hầu anh lăn lộn,bắt được điểm này Thục Khanh khẽ nhón chân lên,chẳng mấy chốc mắt hai người đã đối nhau.Mũi chạm mũi rồi hơi thở hai người cứ quấn quýt lấy nhau.Khoảng cách này là quá gần,ánh mắt anh hơi mơ hồ nhìn xuống làn môi căng đỏ mọng của cô.Một lần này thôi chỉ một lần anh thầm nói trong lòng.Rồi vươn tay kéo gáy cô về phía mình.Nhắm chuẩn xác vào dôi môi ấy,hôn.Hôn rồi,cô mở đôi mắt tròn xoe nhìn anh hơi thở của cô cứ thế bị anh cướp đi.Thiên Duy đưa tay che đôi mắt cô lại,còn nhìn nữa là anh điên mất.Giọng nói khàn khàn:-Đừng nhìn.Cô chưa kịp lấy hơi thì bị anh hôn lần nữa.Vốn tưởng cô sẽ là người chủ động nhưng mà hình như lệch kế hoạch rồi nhỉ?Thôi kệ,sai quá trình nhưng kết quả đúng là được.-Tập trung một chút.…

[ALLFAKER] QUY TẮC TRỞ THÀNH NPC MẪU MỰC TRONG OTOME GAME

[ALLFAKER] QUY TẮC TRỞ THÀNH NPC MẪU MỰC TRONG OTOME GAME

540 64 2

Npc-viết tắt của từ non-player character, là một vai trò rất mờ nhạt nhưng lại đóng một vai trò quan trọng trong mọi otome game. Với quy chuẩn nữ chính thánh thiện, thanh thuần, là mỹ nữ hoàn hảo nhất trong game thì phải có những nhân vật phụ làm nền để tôn vinh lên các phầm chất tuyệt vời của nữ chính mới có thể thúc đẩy mọi tình tiết đi lên. Nói cách khác npc chính là thành phần nước trong mọi chiếc bánh ngọt otome, vị thì không có nhưng không cho vô là hỏng bét và Lee SangHyeok chính là người hiểu rõ cách để làm một Npc hoàn hảo nhất."QUY TẮC BA KHÔNG ĐỂ TRỞ THÀNH NPC HOÀN HẢO NHẤT.1, KHÔNG chiếm spotlight của nữ chính2, KHÔNG được thể hiện tính cách3, KHÔNG lại gần dàn nhân vật chínhVÀ QUAN TRỌNG NHẤT, nữ chính là thần"Từng quy tắc sương máu được đúc kết qua biết bao lần quan sát mà anh vẫn luôn nghiêm túc thực hiện qua từng lần đồi phó với dàn nhân vật chính nhưng..."Sanghyeokie...làm ơn đừng rơi xa mình mà~""Tiền bối à, anh dễ thương thật đấy""ANH ẤY LÀ CỦA TÔI!""Lee SangHyeok, tôi thích cậu"Hình như có gì đó sai sai...?"NAE, TÔI CHỈ MUỐN QUAY LẠI CHƠI GAME THÔI MÀ TT." Lưu ý: tpham chỉ là sản phẩm tưởng tượng, ko liên quan đến người ngoài đời, tình cách có thể sẽ bị lệch với ngoài đời, tgia bị ảo nên mới viết xin chỉ đọc cho vui…

Xuyên không tôi là nữ phụ

Xuyên không tôi là nữ phụ

157 30 24

Xuyên không ,Np , Nữ phụ.Chuyện kể về một cô gái tên Lâm Nhạc Ninh không may mắn xuyên không, vào một nhân vật trong tiểu thuyết NP.Cô là nữ phụ vốn dĩ sẽ luôn là một nữ phụ . Cũng là một hòn đá kê chân cho nữ chính.Lâm Nhạc Ninh cứ thế bắt đầu cốt truyện , khiến Nam chính chán ghét , khó chịu , lạnh lùng với mình. Sau đó thì Lâm Nhạc Ninh hoàn toàn đã làm được những gì mà nữ phụ đã làm theo nguyên văn ..... Nhưng sao... tim cô vẫn như thế đau... Có lẽ vì họ cũng đã từng là người mà cô đối xử thật lòng....Cô quyết định quên đi , bắt đầu cuộc sống mới với một người nam nhân tràn đầy ấm áp . Tưởng như mọi thứ cứ thế trôi qua một cách yên bình.Bánh xe định mệnh lại lần nữa xoay chuyển , lệch đi quỹ đạo ban đầu của nó.Liệu số phận của Lâm Nhạc Ninh giờ đây sẽ ra sao khi nguyên văn cốt truyện hoàn toàn thay đổi..?Tại sao nam chính lại có thứ tình cảm không nên có với cô , nữ chính thì lại có với cô hồi ức không đáng có chứ ???Lâm Nhạc Ninh sắp bị kỳ chết rồi !!!________________________________Bạch Hân Hân : [ " Tại sao tôi tìm lâu như vậy ,hahaha.... cuối cùng người đó lại ở trước mặt tôi , em....em vẫn...vẫn....luôn nghĩ.. nếu có thể đứng ở nơi cao nhất mới có thể tìm thấy chị, .....tại sao.... lúc đó chị lại ko nói ra chứ ..." * Tới lúc mất đi lại cảm thấy đau đến vậy...Trong đám tang đó chỉ mình cô ấy.... Vì Lâm Nhạc Ninh mà khóc...]…

Cô bé Tarako:3

Cô bé Tarako:3

0 0 1

Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…