Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Anh là gió,còn em là mây...Gió đưa mây đi đến tận chân trời,Dù có cách xa mây cũng đừng buồn nhé!Ở phương trời nào gió cũng nhớ mây!...tình yêu giống như 1 đoá hoa,có lúc bừng sáng nhưng cũng có lúc ...lụi tàn...…
Dáng vẻ hồn nhiên mang nặng nỗi đau thương xót của cô gái mang tên Lâm Mãn Thanh khi đang phải chống chọi với bệnh tật và sự khổ sở của người mẹ .Lúc đó khi cô đc chuyển đến một ngôi trường THPT B , Thanh đã gặp đc Từ Lâm , kẻ mang hình dáng của côn đồ , đứa trẻ đáng thương bị mọi ng ruồng bỏ. Cô và Từ Lâm đã quen nhau và đã " bên nhau trọn đời"…
Chỉ là những tâm sự hết sức rối loạn....Cầu đừng ném đá nhé ^=^ Ai không thích có thể xin quẹo đường khácChỉ hi vọng...hi vọng viết những cảm xúc của bản thân với y...lưu giữ chúng. ..…
Là một sinh viên đại học Kinh tế Quốc dân vừa tốt nghiệp Nguyễn Thủy Lam chưa kịp mang bằng về cho gia đình thì bị xe tải mất lái đâm phải.Nhìn khung cảnh nhòe dần mắt cô từ từ nhắm lại.Khi cô mở mắt cô thấy đôi bàn tay trắng mềm nhỏ nhắn quơ quơ trước mặt mà giật mình hét lên rồi nhận lại những tiếng 'ê...a...a...ah'15 năm sauCô đang sống trong thế giới mà hệ thống đã trở nên phổ biến và hôm nay ở trường cô nhận một hệ thống theo phân phối của quốc gia.Từ khi có hệ thống cô có thêm công việc kiếm tiền để trang trải cuộc sống Nhiều năm sauCô vô tình thấy kênh của mình trên app livestream.Lúc này cô mới biết mình bị hệ thống lừa livestream thế tiền đấy đi đâu hết rồi!!!!!…
LCâu chuyện kể về hành trình khám phá đại dương của Monkey.D.Kaiiri- em gái của Monkey.D.Luffy. Trong cuộc hành trình đó,vòng xoáy định mệnh vô tình cuốn Kaiiri cũng những người khác lại, giúp họ có cơ hội gặp gỡ tiếp xúc với nhau trong một khoảng thời gian. Họ là những tên hải tặc khét tiếng, mang trong mình những khát vọng riêng, đều là những kẻ cứng đầu, một lòng hướng tới tham vọng của bản thân. Người đời ca tụng họ mạnh mẽ, khiếp sợ, ngưỡng mộ trước sức mạnh của họ, tin rằng sẽ chẳng điều gì có thể khiến họ khuất phục. Niềm tin ấy mạnh mẽ đến nỗi chính họ cũng tin như vậy, mà quên mất họ cũng chỉ là một con người, cũng biết buồn, biết đau.Giữa trùng khơi lộng gió và đầy rẫy những tâm bão tàn khốc ấy, Monkey D. Kaiiri xuất hiện như một dòng hải lưu tĩnh lặng di động. Cô không gánh vác thay họ những hoài bão thời đại,cũng chẳng đủ sức giúp họ định đoạt giông bão ngoài khơi xa. Nhưng bằng đôi mắt sâu thẳm gói gọn cả đại dương bình yên, Kaiiri trao cho họ một trạm dừng chân để rũ bỏ lớp áo giáp nặng nề, để được yếu đuối, và để nhận ra mình cũng có một chốn an yên để thuộc về.Không có sự trói buộc, chẳng có lời hứa hẹn trăm năm. Họ gặp nhau giữa vạn dặm hải lý, sưởi ấm cho nhau qua một mùa giông bão, rồi lại mỉm cười để đối phương tiếp tục hải trình tự do của riêng mình. Bởi vì suy cho cùng, tình yêu phóng khoáng nhất của những đứa con vịnh biển, chính là tôn trọng sự tự do của nhau.…
Xin chào,tôi là Ruma Tarako tôi sinh ra trong một gia đình giàu có.Tôi có 2 chị gái và 1 anh trai.Bố mẹ luôn bênh vực anh tôi và chị tôi còn tôi thì chẳng ai yêu.Vào một ngày,trời thu trong xanh tôi thấy một ông lão đang ngồi bên một cái giếng cũ tay ông cầm một cây vĩ cầm.Tiếng đàn của ông vang lên,tôi lại thấy yêu đời.Ông quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt trìu mến và hỏi tôi rằng:"Cháu gái,cháu nhìn ông sao?".Tôi đứng im và lẳng lặng một câu:"Dạ!".Ông ấy nhìn tôi và mỉm cười,tôi cảm giác tôi đã quen ông ấy từ trước,một hạt bụi bay vào mắt tôi,tôu lấy tay dụi mắt.Khi tôi bỏ tay ra thì ông lão ấy đã biến mất,tôi đã đi tìm ông ấy nhưng không thấy đâu cả!Tôi mới đi về nhà,lúc ấy tôi có cảm giác hơi buồn một chút.Khi về nhà thứ tôi nhìn thấy đầu tiên là một bức thư được để ngay ngắn ở trên bàn.Tôi vội vã đọc và tôi biết rằng mẹ tôi và anh chị tôi đã bỏ tôi mà đi.Tôi không rõ lý do vì sao lại như vậy nữa.Lúc đầu,tôi tưởng họ chỉ đùa thôi nhưng khi tôi tìm hết trong nhà thì tôi không còn tin đó là một trò đùa nữa.Tôi đã khóc rất nhiều,tối đó tôi ra lại chiếc giếng mà hôm nay ông lão bí ẩn đấy đã đánh một bản đàn vì cầm.Tay tôi cầm bức thư,bức thư ướt nhẹp vì tôi đã ôm nó mà khóc.Thế rồi tôi mệt quá,tôi thiếp đi trong chốc lát.Khi tỉnh dậy tôi thấy mình đang ở đâu đó!Không phải là chiếc giếng hôm qua mà tôi đã ngồi.Tôi thấy khá sợ nhưng tôi vẫn đi dù sợ thế nào!Ở đây thật rộng lớn,xa xa tôi nhìn thấy một con ngựa thần.Tôi nghĩ đó là giả nhưng không thứ mà tôi nhìn thấy hoàn toàn là sự thật.Ô kìa!Là ông lão hôm qua đây mà,ông ấy đang nói chuyện với một bà lào,tay bà lão ấy cầm một cây đàn guitar .Họ đang nói chuyện khá vui vẻ,tôi bước đến gần họ và nói:"Xin chào".Ông bà ấy bất ngờ và hỏi:"Cô bé,sao cháu lại ở đây?".Tôi bình tĩnh và kể cho họ mọi chuyện đã xảy ra vào hôm qua.Ông bà nhìn tôi và âu yếm như một đứa cháu:"Thật tội nghiệp cho cháu,hãy đi cùng ông bà,bọn ta sẽ nuôi lớn cháu!".Tôi suy nghĩ môtj lúc lâu rồi gật đầu!Có lẽ đây sẽ là một chuyến phiêu lưu dài dài.…
Tôi là Lệ Thanh Miêu, tôi cũng có một người chị năm nay học đại học năm nhất, gia đình nhà tổi nổi tiếng là giàu nhất nhì giới thượng lưu nên tôi luôn là người nổi bật nhất trong các lễ hội, cũng như là các buổi tiệc.Tuyết Băng Băng là bạn thân của tôi hồi cấp 2, tôi với nó chơi cũng được tầm 5 năm, và có ai ngoài tôi hiểu tính nó. Cuộc gặp gỡ Mặc Cố Trạch đã thay đổi rất lớn trong cuộc đời của tôi.Lúc chúng tôi quen nhau vẫn là hồi cấp 3.…
Thể loại:Ngôn, hiện đại, HE, Xuyên, hào môn thế giaEdit: Lựu ĐạnNữ chính là đặc công cao cấp của một nước vậy mà lại bị xuyên không linh hồn nhập vào một cô bé làm cô vợ bé nhỏ không chỉ vậy mà cô còn phải hầu hạ cái lão chồng tính tình cổ quái, âm tình bất định thối này nữa chứ, có vẻ Diệp Ninh cảm thấy đau tim rồi.Đối với Mộc Dạ Lê thì mọi người lại đồn thổi rằng anh vô cùng chán ghét cô vợ từ trên trời rơi xuống này.Nhưng mà...thì ...là.. như vậy, cái sự thật .. nó là như vầy......"Chơi anh xong lại muốn chạy?""ông chủ, bà chủ ở bên ngoài đánh nhau với người ta.""Còn không mau kêu bác sĩ kiểm tra xem cô ấy có bị thương ở đâu không.""Ông chủ, bà chủ đem vị tiểu thư cách vách đánh sưng cả miệng lên rồi.""Các cậu làm gì mà để cho cô ấy tự mình ra tay?""Ông chủ, bà chủ có nhiều chuyện không muốn cùng ông nên đã bỏ nhà đi rồi.""Bắt cô ấy về cho tôi...... mà thôi, không được, các người sẽ làm cô ấy sợ, tự tôi sẽ ra tay!"…
một Lương tổng lạnh lùng khi mất trí nhớ thì sẽ như thế nào?p/s : vì đây là bộ truyện hoàn toàn mới mà mình muốn thử thách nếu có gì sai sót mọi người hãy góp ý cho mình.…
- Name: I Raise A Super Neko- Summary: Eve và app nuôi mều và những câu chuyện đằng sau đó! - Description: Một ngày đẹp trời Eve có hứng thứ với trò chơi nuôi nấng mèo con"...Lúc này ngồi trước mặt Eve là Sou - cậu thiếu niên mà dạo gần đây Eve thấy rất có hứng thú. Eve nhận ra Sou rất giống mèo cưng của anh..." *Note: tác giả rất cuồng Sou và quắn EveSou quá rồi nên quyết đinh tự đào hố nè (*'ω`*)Mong mọi người ủng hộ để có động lực hoàn thành ạ !!! ( •̀ᄇ• ́)ﻭ✧Btw, lần đầu viết truyện, có gì các bạn cứ góp gạch thẳng tay nhé! (-m-)…
Tên truyện: Quân..là em nợ anh!Au: Ngọc HuyềnThể loại: đam mỹ, có ngọt có nguợc, bá đạo đầu bếp lưu manh công x yếu đuối dễ khóc minh tinh thụ. Ngắn HETình trạng: đang raTác giả nói đôi lời >
Nói chung là: Một cô gái mê viết tiểu thuyết nên tự viết cho mình một bộ. Khi xong thì đọc đi đọc lại rồi ngồi khóc ngon lành đang xung sướng thì..."Vèo" một cái...đến một thế giới lạ, lúc sau gặp được một cậu nhóc có mái tóc đỏ, gần giống đuôi rùa nhưng dài hơn...lúc cô mới nhận ra đây là nhân vật của bản thân....Chuyện sẽ ra sao? xem thì biết thôi....Mình vẫn sẽ lấy tên nhân vật cũ...nha~~…
Thể loại: Tiểu thuyết hư cấu!Waring!: Có thể sẽ không liên quan đến tên,Bí nên ngắn.Lưu ý một số chi tiết mà tôi đã từng Thấy sẽ được thêm vào truyện. Chúc các bạn đọc vui vẻ!.…
_ Khi muội yêu một ai đó hết lòng coi họ còn quan trọng hơn cả sinh mệnh thì cho dù người đó có phụ bạc muội đi chăng nữa muội cũng vẫn không từ bỏ họ được,cái đó gọi là yêu.________________ Mạnh Ca ,là lỗi của ta ....là ta đã làm tổn thương nàng.... ta cầu xin nàng đừng bỏ lại ta....cầu xin nàng.______________ Hoàng Thượng ,chúc chàng một đời an lạc. Chúc chàng một đời bình an.Chúc chàng cùng Hoàng Hậu hỉ nộ ái ố cùng nhau tới già. Xin lỗi Thiếp thất hứa không thể bên chàng tới đầu bạc răng long. Húc Phong,xin lỗi chàng.__________________ _ Mạnh Ca ,có phải nàng tới đón ta đi không!___________________ " Yêu hận tình thù có là chi Quân Vương ôm một mối tình si Vương Hậu chôn vùi nơi biển lửa Lịch Sử ghi danh chẳng lưu gì".…