dnal | lâm anh nhớ nộp bản kiểm điểm nha
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
rốt cuộc là lâm anh có chịu nộp bản kiểm điểm cho phúc nguyên không thế?…
Thích cách anh yêu ôm eoThích cách anh yêu nâng niuThích cách anh yêu nuông chiềuDù em vẫn tỏ ra hơi kiêucre bìa: nuglamies.05 💗…
từ khi nào những lời ca thán về thằng nhóc thù dai mà em hay tế trên group chat đã chuyển thành mấy câu khoe khoang "Lâm Anh làm cho em" nghe rất gợi đòn vậy Nguyên?…
texfic,chửi tục,fake allphúc nguyên và lâm anh suốt ngày chí chóe?không học được thì đi ra khỏi lớp…
chíp thích matcha,còn trúc thì thích chíp.nguyễn lâm anh x nguyễn thanh phúc nguyên@jenzlowa…
lâm anh x phúc nguyênvalentine muộn…
em đã rung động với người ta từ lâu rồi, chỉ do em đắn đo hơi lâu thôi...em: phúc nguyênngười ta: lâm anhtôi: ???…
textfic.…
Haiz, nay em hư quá…
warning: ooc"Anh có thấy Đà Lạt mệt mỏi không?" Nguyên đột ngột hỏi khi nhìn những đoàn xe du lịch bắt đầu đổ vào phố.Lâm Anh nhấp một ngụm cà phê đen đặc: "Không. Tôi thấy nó đang thở. Một nhịp thở chậm hơn Hà Nội. Ở đây, tôi cảm giác mình không cần phải diễn bất cứ vai nào cả." "Và tôi nghĩ, tôi bắt đầu thích nhịp thở này rồi. Cả tiếng piano của cậu nữa."…
rằng em chỉ cần mỗi Anh…
warning: ooc"Anh ngồi phòng máy lạnh đọc sách thì đừng có dạy tôi cách cầm cờ lê.""Kiến thức thực nghiệm không có nền tảng lí thuyết chỉ là sự liều lĩnh ngu dốt.""Cậu nghĩ cậu đang giúp chiếc xe nhanh hơn à? Hay chỉ chỉnh theo cảm tính?""Cảm tính? Anh ngồi máy lạnh nhiều quá nên quên mất mùi đường nhựa à?"…
anh du học sinh mới về nước và em tân cử nhân xuất sắc nhạc viện,cùng anh em chợ bến thành.a universe of "thế giới kì diệu của trúc và chíp"…
Thanh thủy văn🤟…
pov2020; em nguyên có đực siu năng lực điều khiẻn soulmate…
[part two. from "home, faraway" the series]"Mình quay về được không?"Phúc Nguyên thủ thỉ, câu van nài nhạt nhoà tan vào gió chiều. Giữa những tiếng lách tách của tro tàn và nhập nhoạng chân trời đô thị, giọng nó bình thản tới nỗi con tim cậu hốt hoảng nhảy chẹn lên nơi cuống họng, nghẹn ngào vì một nỗi sợ mơ hồ. Trước mặt là ngọn đồi, sau lưng là thành phố héo hon toác vữa, xương thép rỉ nhô cao oằn mình dưới trời chiều đỏ lửa. Lâm Anh sợ những bức tường ấy rồi sẽ đổ sập xuống, vùi chôn cả hai dưới chung một nấm mồ bê tông."Không được."Lâm Anh kéo nó vào lòng."Không còn đường về nữa rồi."Lần này, cậu là người rơi nước mắt.…
- OOC, kẻ láo- Tình yêu chíp bông giữa 2 bạn bé, rất nhẹ nhàng tình cảm, trước mắt t sẽ không viết ngược đâu.- Viết dựa trên trải nghiệm có thật của writer, vui lòng hông to6 với trái tim bé nhỏ của t- Lần đầu kẻ fic, hành văn lủng củng xin thông cảm và góp ý nhẹ nhàng giúp t nhé.- VUI LÒNG KHÔNG CHUYỂN VER VÀ KHÔNG BẾ ĐI NƠI KHÁC‼️…
xàm xí mình nghĩ ra…