(PHẦN I) SAU KHI CHIA TAY TÔI Ở GIỚI GIẢI TRÍ BẠO HỒNG
Số chương: từ chương 1 đến chương 279.…

Số chương: từ chương 1 đến chương 279.…

Thể loại: Xuyên qua - Tương lai - Cường cường - Điềm văn - 1×1 - HEVăn án: Sinh ra vào hai mươi năm sau ngày tận thế, năm bốn mươi lăm tuổi từ dân chạy nạn đường phố trở thành cao thủ bậc nhất Hoa Họa.Trong trận chiến cuối cùng giữa nhân loại cùng tang thi, cùng tang thi vương đồng quy vu tận, bóng tối bao trùm nhân loại gần bảy mươi năm chấm dứt, nghênh đón một tương lai mới.Lúc một lần nữa mở to mắt, thời gian đã qua ba ngàn năm.Lúc còn chưa rõ tình cảnh của chính mình thì bi kịch bị đóng gói mang tặng cho người ta.Cảnh một: Trên chiến trường. Một bóng đen chợt lóe, đi kèm là hàn quang sắc bén, một thể biến dị cao ba mét nháy mắt bị chẻ đôi."Em tới làm gì?" Boss xụ mặt.Bạn Quang nào đó bình tĩnh thu đao vào vỏ."Trong nhà không có gì chơi, ra ngoài dạo, đi ngang qua a."Cảnh hai: Nhìn mặt Boss, bạn Quang nào đó trầm mặc hồi lâu rồi vươn tay chọt chọt cái mặt than của mình, nghiêm túc nói: "Tôi xấu hổ a."Boss: "... ..."Cảnh ba: "Làm thiếu tướng phu nhân, hẳn có chút tinh thông nhạc khí đi?" Bạch Liên Hoa. (trong sáng ngây thơ như thánh nữ)"Không biết." Bạn Quang nào đó."Kia trà đạo?" Bạch Liên Hoa cười."Không biết." Bạn Quang nào đó."Vậy cậu biết cái gì hả?" Bạch Liên Hoa đắc ý.Bạn Quang nào đó cúi đầu suy tư.Một lát sau, hàn quang chợt lóe, một thanh trường đao dừng trước mũi Bạch Liên Hoa hai cm."Chém người có tính không?"Tiếng nói vừa dứt, 'lạch cạch!' một tiếng, cái bàn bị chẻ làm đôi.Nội dung: cường cường, xuyên tới tương lai, bản tình ca ngọt ngào.…
![[Nữ Phụ Văn - FULL] Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?](https://truyen247.pro/images/nu-phu-van-full-tong-tai-ngoc-nghech-cua-nha-ai-114330007.webp)
TRUYỆN CÓ MỘT SỐ TÌNH TIẾT 17+, ĐỘC GIẢ LƯU Ý TRƯỚC KHI ĐỌC!Tên truyện: Tổng Tài Ngốc Nghếch Của Nhà Ai?Tác giả: SuMonster098* - SM098*Thể loại: hiện đại, xuyên thư, có tí thương trường.Văn án sô đép:Tùy ý và phóng khoáng.Kiêu ngạo và kiên cường.Nói Hạ Lam mắc bệnh công chúa? Nhầm rồi! Cô ấy sinh ra vốn dĩ đã là nữ hoàng đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn của toàn thể giống loài.Vận mệnh nằm trong tay cô ấy, mọi thứ đều nằm trong quyền kiểm soát của cô ấy.. Cho đến khi, cô vô tình gặp anh ta..Văn án đơn giản:Một cô tiểu thư sống trong sung sướng và thuận lợi từ nhỏ bỗng dưng xuyên vào thân thể một cô nhi có số phận đối nghịch sẽ như thế nào? Liệu cô ấy có thể thay đổi vận mệnh nữ phụ, một đường nghịch tập đi lên làm nữ chủ hay không?Mọi câu hỏi sẽ được giải đáp trong cuốn truyện này!!! Xin hãy đón đọc!*Lưu ý: truyện viết theo phong cách đơn giản thoải mái, không dùng nhiều IQ. Văn phong nhiều khi dài lê thê, thiên về miêu tả, kể lể.. nàng nào không chịu đựng được xin hãy quay ra, đừng nặng lời vs ta nhé. Trái tim ta mong manh íu đuối lắm ý ❤❤❤Nguồn ảnh: internet.…

"Bé ơi," Kim Taehyung cầm cái quần trên tay, nhíu mày nhìn đứa bé đang chạy ngược chạy xuôi khắp phòng."Dạ, bé ở đây mà," Jeon JungKook bộ dáng nghịch ngợm cười xoà để lộ mấy chiếc răng bé xíu."Mặc quần.""Bé, bé không mặc quần có được không hả chú?" em bĩu môi, chạy lại chỗ gã, tay nhỏ níu lấy vạt áo sơ mi của Kim Taehyung, ngước gương mặt trắng hồng nhìn lên.Kim Taehyung thật hết cách với nhóc con này, gã ngồi xuống. Bàn tay to lớn bao phủ lên mu bàn tay bé xíu của em, để em nắm lấy ngón trỏ của mình:"Không được, mông nhỏ sẽ bị lạnh."Jeon JungKook đột nhiên hướng người tới hôn cái chụt lên má Kim Taehyung, cười tủm tỉm:"Bé, bé hôn chú một cái rồi, chú đừng bắt bé mặc quần có được không?""Không, phải mặc," gã bất giác cười theo đứa trẻ ngây ngô trước mặt. "Thôi mà, chú.""Bây giờ còn biết nhõng nhẽo cơ đấy, phải ngoan biết không?" Taehyung nhéo nhéo bên má bé con, mặc quần vào cho em. "Hừ, bé quyết định rồi, bé sẽ không thèm chơi với chú nữa đâu!!!"Begin: 18/2/2021. ✨Finish: 11/4/2021. ✨…

Truyện hàiQua Vân TêQT dễ đọc…

Truyện troll. mang tính giải trí, không đả kích bất kì ai. Không dành cho người già mang thai và đàn ông cho con bú. Thanh niên nghiêm túc dưới mọi hình thức.Đã Full Quyển 1 này rồi, mời các bạn đón đọc tiếp vào quyển 2 nhé. Ahihi…