Chào các bạn! Vì nhiều lý do từ nay Truyen2U chính thức đổi tên là Truyen247.Pro. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền mới này nhé! Mãi yêu... ♥
Tác giả : Wertas Đinh Thể loại : hư cấu, giả tưởng, hệ thống, xuyên không,.... Từa lưa tà la thể loại, thích gì viết đó ~
Lưu ý : Câu chuyện này hoàn toàn không có ý xúc phạm tới cá nhân, tổ chức nào, mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên. Wert không giỏi văn, trái lại thời đi học môn văn là môn kém nhất nên lời văn không lưu loát, trôi chảy, chắc chắn đôi lúc sẽ có cấn.
Tác giả: Lạc Nguyệt Thất ThấtThể loại: Đại thúc, loli, cường thủ hào đoạt, 1vs1, CaoH, ngọt sủng, HE.Số chương: 169Editor: Raining🍀🍀🍀Nguồn: Wattpad/Stronggirl33(Từ chương 150-170)Editor: TrangQA830810, Giáng SinhBeta: Dâu Tây NhỏNguồn: diendanlequydon.com(Từ chương 1-149)#Raining🍀🍀🍀Truyện đang được edit trên diendanlequydon nhưng đã ngừng đăng khá lâu rồi. Vì mình rất thích truyện này nên quyết định sẽ edit tiếp. 😚😚😚…
VĂN ÁN1.Đêm khuya, Ngôn Khanh lái xe đi ngang qua một cây cầu bắc qua sông, ai ngờ nửa đường xe bị chết máy.Cô liếc mắt thấy một người đàn ông đẹp trai đang đứng cách đó không xa, vì thế tiến lên xin giúp đỡ, trăm triệu lần không nghĩ tới Tay người đàn ông này lại nắm lấy lan can, chân dài nâng lên, đang chuẩn bị từ trên cầu nhảy xuống.Ngôn Khanh cảm thấy như mình đang nằm mơ.Dù cô chỉ tiện tay lôi kéo, thế mà lại cứu được Hoắc Vân Thâm, người có tiếng là âm trầm hung ác, lạnh lẽo bạc tình.Nhưng mà cái vị nhân vật lớn nhà họ Hoắc này không giống như trong tưởng tượng của cô lắm.Chẳng những cứ cuốn lấy cô gọi là bà xã một cách khó hiểu, lại còn coi cô như báu vật mà sủng lên tận trời, thậm chí không tiếc quỳ xuống, hốc mắt đỏ bừng, bướng bỉnh mà bất lực năn nỉ cô:"Khanh Khanh, đừng rời xa anh nữa."…
Tác giả: Quân SanhTình trạng: Hoàn chính vănTình trạng edit: Đang bò =((((Convert-er: Giáp DãEditor: Mi Mặt Mèo, LongThanh984601.--------------Vì tìm ra hung thủ sát hại mình, Hạ Diệc Sơ và Hệ thống 233 làm hiệp nghị, cô xuyên qua các thế giới để hoàn thành nhiệm vụ, còn Hệ thống 233 sẽ trợ giúp cô trở lại thế giới của mình.Chỉ là, Hạ Diệc Sơ ở trên đường làm nhiệm vụ, thường xuyên sẽ gặp phải một vài Boss bị hắc hóa, một lời không hợp thì đông lạnh không khác gì một tảng băng di động, còn nói hay thì nắm tay cười nói vui vẻ.Hệ thống: Thỉnh dùng một từ hình dung ấn tượng trong lòng mình về đối phương:Hạ Diệc Sơ: Tốt.Thẩm Già Diệp: Của riêng tôi.---------------Truyện do bạn Mặc Quân Tịnh Túc và một số bạn khác đã edit từ chương 1 đến chương 121. Do đã lâu không thấy up chương mới và mình đọc thấy ổn nên tìm bản convert trên wikidich đọc tiếp, tiện thể edit cho các bạn cùng đọc.Các bạn đọc phần 1 ở đây: https://my.w.tt/yDDvL3BPD3Hoặc trong danh sách đọc của mình.Cảm ơn các bạn.…
"Một câu chuyện nhẹ nhàng, hài hước với những tình tiết vụn vặt xoay xung quanh tình bạn, tình yêu gia đình và những rung động đầu đời..." ---- Anh cũng không biết từ lúc nào... Chỉ là, anh thích nhìn em ngồi tỉ mẩn đào hầm cho kiến, thích nhìn em nhảy nhót trêu con chó nhà hàng xóm rồi lại cắp mông chạy té khói khi nó bị tuột xích. Thích nhìn em chơi đồ hàng, ép anh và thằng Tùng ăn lá me đất cho bằng được. Thích nhìn em mặc áo của bố, giả làm bác sĩ tâm thần, cột chân cột tay con mèo lại để rồi bị nó cào cho hai phát, sưng vêu mặt. Anh thích em mỗi lần giận anh, lại mò ra vườn, vẽ bậy lên tường: "Đồ Đông chó, đồ chó Đông"... Thích em mỗi sáng nở nụ cười, chào con Rô trước khi đi học. Thích cách em quan tâm đến người khác, không vồ vập, không ồn ào, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, cho họ biết sự tồn tại của em, thích cả lúc em rơm rớm nước mắt, mếu máo nói với anh: "Chết em rồi anh Đông ơi..." Nói đến đây, hắn hơi dừng lại, khe khẽ cười, ngẫm nghĩ một hồi rồi mới nói tiếp. - Có lẽ... từ những cái thích nhỏ nhặt ấy, ngày này qua tháng khác đã tích thành cái thích to lớn, đủ để tạo thành lí do anh thích em...-------------*NOTE: Truyện bắt đầu viết từ năm 2012, 2013 gì đó (Chẳng nhớ chính xác nữa vì lâu quá rồi), cũng đã 6,7 tuổi có lẻ nên mong không bạn nào cmt kiểu sao giống truyện A, truyện B... thế? Block thẳng cánh đấy. Xin cảm ơn!…