[BL] Người Mang Theo Hơi Lạnh Cuối Thu
Năm 2016, vào một ngày cuối thu, Bùi Gia Minh Đông từng bắt gặp một người. Đó là một buổi chiều ngắn và một cuộc gặp gỡ chẳng có gì đặc biệt. Chỉ có một viên kẹo sữa, một lời hứa non nớt từ thuở còn thơ và rồi mỗi người một ngã rẽ, chưa từng gặp lại sau ngần ấy năm. Dĩ nhiên, đã qua 10 năm, Minh Đông quên chuyện ấy chẳng có gì là lạ. Nhưng còn một người vẫn luôn âm thầm ghi nhớ trong lòng. Nhiều năm sau kể từ khi hai người rẽ sang hai phía khác nhau, Đặng Hoài Phong gặp lại Minh Đông trong một lớp học xa lạ. Minh Đông không nhớ anh, Hoài Phong cũng chẳng hé môi nửa lời. Anh chỉ âm thầm trở thành người bạn thân thiết nhất của Minh Đông, đồng hành kề bên cậu suốt quãng năm tháng tuổi học trò, ghi nhớ từng thói quen nhỏ nhặt, từng sở thích vụn vặt, từng lời mà Minh Đông cũng chẳng nhớ bản thân đã từng nói. Hoài Phong chưa bao giờ hỏi Minh Đông có còn nhớ mình hay không.Bởi vì anh biết, những kí ức vụn vặt ấy sẽ chẳng bao giờ phai nhòa dù chỉ còn một người nhớ. Cho đến một ngày, Minh Đông cảm thấy giữa bản thân với Hoài Phong có một sự quen thuộc kì lạ tựa như đã tồn tại từ lâu.Một cơn gió mang theo hơi lạnh cuối thu, một viên kẹo sữa trắng và... một buổi chiều đã dần bị thấm nhòe chẳng còn nhớ rõ. Cuối cùng là một cậu trai mà cậu từng hứa rằng, cậu sẽ luôn luôn ghi nhớ người ấy, không bao giờ quên. Nhưng khi kí ức quay trở về với cậu, Minh Đông mới nhận ra... Có những người ta nhớ ra thì đã quá muộn màng. Và những lời yêu thương, dù đã hiểu được nhưng chẳng còn ai để nghe thấy. "Nế…
![[BL] Người Mang Theo Hơi Lạnh Cuối Thu](https://truyen247.pro/images/bl-nguoi-mang-theo-hoi-lanh-cuoi-thu-415780750.webp)