Mãi Mãi Vẫn Là Em.
Tôi yêu vợ mình từ năm mười bảy tuổi.À không, nói như vậy thì bất công cho bản thân tôi quá. Đúng hơn phải là, tôi đã trao trọn trái tim mình cho người con gái ấy từ cái khi cả hai chỉ là những đứa nhóc sáu tuổi đầu, chân lấm tay bùn chạy loăng quăng dưới bóng cây bằng lăng đầu ngõ.Các bạn biết không, tình yêu của một thiếu gia tài phiệt họ Võ nghe thì có vẻ hào nhoáng, xa xỉ, nhưng thực chất lại là một chuỗi ngày dài đằng đẵng bị Hoàng Mỹ Uyên xoay như chong chóng. Nghĩ cũng lạ, tôi đứng trên đỉnh cao thương trường, thâu tóm biết bao dự án nghìn tỷ, vậy mà mười sáu, mười bảy năm qua chưa một lần nào tôi thắng nổi sự bướng bỉnh của cô tiểu thư duy nhất của tập đoàn đá quý Hoàng Gia. Bây giờ, khi đã bước sang tuổi 35, ngồi trong căn biệt thự biệt lập nhìn đứa con trai 7 tuổi đang nghếch mắt lên chờ ba kể chuyện xưa, tôi mới chợt nhận ra: Bản lĩnh lụy vợ của tôi hóa ra đã được "phong ấn" từ cái mùa hè năm sáu tuổi ấy rồi.Năm đó, gia tộc họ Võ và họ Hoàng đã là hai cái tên khét tiếng nắm giữ huyết mạch kinh tế. Thế nhưng, thế giới của hai đứa trẻ chúng tôi lúc bấy giờ chẳng có chỗ cho những toan tính thương trường. Thế giới ấy chỉ có những buổi trưa trốn dàn vệ sĩ bạt mạng, có tiếng cười giòn tan của nhóm bạn thân năm sáu đứa, có một cô nhóc tóc cột hai bên lúc nào cũng chạy lạch bạch theo sau tôi như một cái đuôi nhỏ, và có cả một lời hẹn ước ngây ngô dưới ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời...…
