CON NƯỚC KHÔNG ĐỢI NGƯỜI | Kookmin|
Ở một xứ cù lao quanh năm bốn bề sông nước, Điền Chính Quốc lớn lên cùng mái chèo và những mùa nước nổi. Phác Chí Mân là đứa trẻ được má dẫn về nuôi sau một trận lũ lớn, hiền như con nước ròng, cười một cái là cả bến sông thấy yên.Họ thương nhau từ lúc còn chẳng biết "yêu" là gì.Rồi dòng đời đổi hướng. Gia đình, miệng đời, những trận nước dữ và biến cố nối nhau kéo đến, đẩy hai người ra hai ngả. Chính Quốc vẫn nghĩ chỉ cần còn sống thì sẽ còn ngày chèo xuồng về đón Chí Mân.Nhưng con nước có thể chờ mùa.Còn con người thì không.…
