Người còn nhớ không? Bó hoa oải hương năm ấy!
Người ta hay nói mối tình đầu là đoạn tình cảm khó phai nhất...Thú thật tôi cũng chẳng tin điều đó cho đến khi tôi muốn quên anhTôi cứ nghĩ mình đã quên được anh....quả thật tôi dường như đã quên được anh đến độ Đông qua Xuân đến tôi cũng chỉ cảm thấy bình thường, tựa như trước khi anh xuất hiện. Tôi bắt đầu đi trên con đường tôi đi, trải qua không biết bao nhiêu mùa Xuân, những tưởng những kí ức mình muốn quên đã bị thời gian làm phai mờ dấu vết, hóa ra mỗi mùa Xuân đến đều nhắc nhở tôi rằng tôi chưa thật sự muốn quên hình ảnh, nụ cười ấy,....chỉ là tôi đã quen rồi. Quen với việc người đó đột nhiên biến mất rồi lại bất thình lình xuất hiện trong bộ dạng mà tôi không ngờ tới…
