Chờ Ngày Gặp Anh
Bước xuống xe, con đường về nhà quen thuộc trải dài dưới ánh đèn đường vừa nhen nhóm. Hai người lặng lẽ bước song song. Chỉ có cơn gió nhẹ đầu mùa thoảng qua, mang theo mùi hoa sữa ngào ngạt, vô tình làm rối thêm chút ngượng ngùng trong lòng."Phan Nhật này..." - Lý Anh bất ngờ phá tan sự im lặng."Gì?""Cậu... lúc đứng trước cửa lớp... có phải đang đợi tớ không?"Bước chân Phan Nhật khựng lại trong một nhịp thở. "Không." Câu trả lời thốt ra rất nhanh, nhưng ánh mắt cậu lại lảng tránh, vô định nhìn vào những tán lá xào xạc.Lý Anh bật cười: "Thật à? Nhưng tớ thấy cậu đứng trước cửa lớp lâu lắm đó nha.""...Cậu nhìn nhầm rồi." - Nhật bao biện, bước chân vô thức dồn dập hơn như để chạy trốn sự truy hỏi của cô."Ồ... vậy chắc là 'trùng hợp' rồi nhỉ?" - Cô nàng tinh nghịch nhấn mạnh hai chữ trùng hợp, đôi mắt to tròn lấp lánh niềm vui.Phan Nhật không đáp, chỉ lặng lẽ bước tiếp."Nếu chỉ là trùng hợp... thì tại sao mình lại đứng đó, khi tiếng chuông tan trường đã hết reo từ lâu?"…
