Trạm chờ ký ức
Suốt mười hai năm qua, chiều nào Nam cũng ngồi ở bến xe buýt ngã tư huyện để trò chuyện với một cô bé mặc áo hoa nhí.Cô bé ấy thích vân vê hai viên kẹo bọc nilon màu xanh dương, lúc nào cũng cười rạng rỡ khoe rằng mình đang đợi để đưa em trai đi khai giảng lớp một. Không một ai ở bến xe nhìn thấy cô bé, ngoại trừ Nam. Và đặc biệt, suốt mười hai năm ròng rã, cô bé ấy không hề lớn lên.Nam lớn lên với một vết sẹo lớn trên trán, một bầu không khí gia đình ngột ngạt, lạnh lẽo cùng một căn phòng luôn bị khóa trái ở cuối hành lang. Trạm xe buýt và linh hồn nhỏ bé mắc kẹt trong ký ức kia là chốn bình yên duy nhất của cậu.Cho đến chiều ngày bế giảng năm lớp mười hai. Dưới cơn mưa tầm tã, một tai nạn kinh hoàng xảy ra ngay trước mắt Nam, lặp lại y hệt một dải ký ức đứt đoạn nào đó.Lúc này, Nam mới bàng hoàng nhận ra, cuộc gặp gỡ suốt mười hai năm qua ở trạm xe buýt không phải là tình cờ...…
