Đi Qua Mùa Xuân
Có người nói, thanh xuân của mỗi người là một mùa xuân rực rỡ nhất. Nhưng với tôi, "Mùa Xuân" đẹp nhất không nằm ở tuổi trẻ của chính mình, mà nằm ở trong một căn nhà nhỏ lúc nào cũng rộn rã tiếng cười - nơi có chú Thuần, cô Trà, anh Tiến và cái Trâm.Câu chuyện này không có những tình yêu đôi lứa thề non hẹn biển, cũng chẳng có những drama kịch tính hay sóng gió gia tộc nghẹt thở. Nó chỉ đơn giản là những lát cắt rất đỗi đời thường của một gia đình Việt Nam kiểu mẫu. Bạn sẽ gặp ở đây một người bố hiền lành nhưng luôn có những "mưu đồ cồng kềnh" giấu vợ; một người mẹ mang danh "Tư lệnh" suốt ngày cằn nhằn nhưng chưa bao giờ để chồng con phải thiếu một bữa cơm ngon; và hai anh em lớn tướng rồi vẫn chí choé giành nhau từng cái đùi gà, từng bao lì xì ngày Tết. "Đi Qua Mùa Xuân" qua góc nhìn của Tiến - một người con trai cả vừa chập chững bước vào đời. Thông qua những màn tấu hài ra nước mắt của bốn thành viên, tôi muốn cùng bạn lật mở những góc khuất dịu dàng nhất của tình thân. Đó là chiếc "quỹ đen" gói ghém ước mơ của con, là đôi bàn tay nứt nẻ vì nước lạnh ngày đông của mẹ, và là cái ôm siết chặt giấu vội giọt nước mắt ngày chia ly.Hy vọng câu chuyện nhỏ này sẽ như một tách trà ấm ngày cuối năm. Nó sẽ khiến bạn bật cười nắc nẻ ở trang trước, nhưng ngay trang sau đã có thể khiến bạn cay sống mũi vì nhận ra: Mỗi một mùa xuân chúng ta vô tư lớn lên, là một mùa xuân tóc bố mẹ thêm bạc.Sau tất cả, đi qua bao nhiêu mùa xuân của cuộc đời, nhà vẫn là nơi duy nhất để về.Mời c…
