Hạ Trắng
"Đoạn này phải phân tích bi kịch kiếp người, chứ không phải phân tích 'sự thiếu kỹ năng giao tiếp của Trương Sinh', hiểu chưa?" Tôi lấy bút gõ nhẹ lên đầu Huy."Hiểu rồi thưa cô giáo," Huy nhếch môi cười, ánh mắt chăm chú nhìn vào khuôn mặt đang dồn hết tâm huyết giảng bài của tôi mà chẳng hề chớp mắt. "Cơ mà, lúc cậu giảng bài nhìn dễ thương thật đấy."Mặt tôi nóng bừng lên. Tôi lập tức dùng quyển sách Ngữ Văn 11 dày cộp che ngang mặt: "Lo mà chép bài đi! Lời xạo ngôn của bạn Huy không tác dụng với tớ đâu!"Không ổn rồi, nguy hiểm quá. Không biết đây đã là lần thứ bao nhiêu tôi bị hành động và lời nói của Huy làm cho bối rối rồi. Huy cười phì, bàn tay to lớn đột nhiên vươn ra, nhẹ nhàng kéo quyển sách xuống, để lộ đôi mắt đang ngơ ngác của tôi."Tớ không xạo ngôn, " Huy nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng nói bỗng trở nên nghiêm túc đến lạ kỳ. "Tớ nói thật đấy, Vân Anh."…
