nắng vẫn ghé nơi này
Có những nơi, ban đầu chỉ là chốn tạm, nhưng ở lại đủ lâu... lại trở thành cả một thời thanh xuân.Ngọc Vân sống tại Sài Gòn từ khi còn nhỏ, năm 16 tuổi ,ba mẹ gửi cô về quê sống cùng cậu mợ trong một trại trẻ mồ côi. Từ những ngày còn bỡ ngỡ, cô dần lớn lên giữa những con người xa lạ mà thân quen, học cách gọi nơi ấy là nhà, và gọi những đứa trẻ bên cạnh là gia đình.Tuổi trẻ của cô trôi qua êm đềm, cho đến một ngày, mọi thứ khẽ đổi thay .Một cậu thiếu nên xuất hiện, mang theo những điều tưởng chừng không đáng kể, nhưng lại đủ để làm xao động những cảm xúc vốn rất đỗi bình yên của côVà rồi, giữa những năm tháng thanh xuân lặng lẽ trôi, Ngọc Vân nhận ra rằng có những rung động, dù không ồn ào, vẫn đủ để khắc sâu trong lòng người ta rất lâu...…

