Có một ánh đèn vàng chưa bao giờ tắt, chờ Mặt Trời nhỏ trở về nhà.
Năm năm sống chung dưới một mái nhà, mối quan hệ giữa Lee Jeno và Lee Donghyuck chỉ vỏn vẹn gói gọn trong hai chữ "bạn học" cùng con gấu bông xám xịt làm ranh giới ở giữa giường. Một người ôm sự hèn nhát cùng tình yêu âm thầm qua những cớ vặt vãnh; một người kiên cường bảo vệ ước mơ và lòng tự trọng bằng sự kiêu hãnh tuổi mười tám. Cho đến khi chuyến đi đến nước Ý mở ra những lời tỏ tình muộn màng, con gấu bông ranh giới cuối cùng cũng bị dời đi. Giữa cái lạnh buốt giá của mùa đông hay những ngày nắng ấm áp, căn nhà ấy vẫn luôn thắp lên một ánh đèn vàng dịu nhẹ-chờ người trở về để học cách yêu thương.…

