Sau Khi Mưa Tạnh
Mùa mưa Hàng Châu năm mười bảy tuổi ẩm ướt và dính dớp, nhưng lại mang đến một Chu Kính Trì rực rỡ nhất thời niên thiếu của Tống Vãn Đình.Cậu là nam thần khối tự nhiên, kiêu ngạo, tự luyến, luôn đứng ở nơi ngược sáng đón nhận mọi ánh nhìn. Một ánh mắt giao nhau dưới mái hiên trạm xe bus ngày mưa tầm tã ấy đã khiến thế giới của cô gái nhỏ rung động.Tống Vãn Đình dịu dàng, dùng cách thức lặng lẽ nhất để chen chân vào cuộc sống của cậu. Đổi sang tuyến xe bus số 17 ngược đường, ngồi đọc sách trên khán đài phía Tây vào mỗi chiều cậu đấu bóng, và luôn xuất hiện ở FamilyMart lúc 7 giờ tối.Chu Kính Trì vốn ngạo kiều, tự phụ bản thân sẽ không bao giờ dao động. Nhưng cậu quên mất, kẻ đáng sợ nhất chính là người khiến cậu quen với sự tồn tại của họ. Từ bao giờ, cậu bắt đầu vô thức mua thêm một chai trà đào cô thích, biết ghen tuông ngầm, và mất hồn mất vía khi khán đài vắng bóng cô.Đến khi Tống Vãn Đình kiệt sức và quyết định lùi lại, chàng thiếu niên kiêu ngạo ấy mới thực sự hoảng loạn. Bất chấp cái gọi là sĩ diện của tuổi trẻ, cậu lao mình vào màn mưa xối xả, giữ chặt lấy tay cô ở trạm xe bus cũ, đôi mắt đỏ hoe đầy khẩn cầu:"Tống Vãn Đình, theo đuổi người khác giữa chừng rồi bỏ dở... Cậu không định chịu trách nhiệm à?"Mùa hè năm ấy trời mưa rất lâu, nhưng sau khi mưa tạnh, bầu trời quang đãng, và tớ có được cậu.…
