Mùa Hạ của anh
Mùa Hạ của anh.Mùa Hạ nhiều nắng, nhưng sao chẳng ấm.•𖦹.ᡣ𐭩˚Cơn mưa mùa Hạ thường bất chợt đến, rất mạnh mẽ, mạnh đến mức cuốn bay tất cả muộn phiền lo toan của Khải Phong.Mùa hạ năm ấy dài và chói chang, như thể đứng dưới nắng lâu thêm một chút, bí mật sẽ đều bị lộ ra.Tớ vốn chẳng giỏi mở lời đâu, nhưng vì người bên cạnh tớ là cậu mà.Tớ cũng chằng giỏi nói chuyện, càng chẳng giỏi giữ ai ở lại.Vũ Hạ, cậu cứ như một vết cắt giữa mưa mùa hạ ấy, không sâu, nhưng mỗi lần chạm vào lại đau.•𖦹.ᡣ𐭩˚Đôi ta gặp nhau trong những năm tháng tưởng chừng bình dị nhất của tuổi học trò, giữa những nét chữ bằng phấn trắng, giữa tiếng cười đùa ở hành lang, và những buổi chiều nóng đến mức hơi thở cũng trở nên chậm lại.Phải làm sao đây, Vũ Hạ dấu yêu của Khải Phong, tình cảm của tớ hình như không còn là cảm xúc bạn bè nữa rồi....…
