Phản Diệt
Có người nói:Tu tiên là nghịch thiên cải mệnh.Nhưng càng đi xa, Bạch Phong càng hiểu...Thiên chưa từng quan tâm tới sinh linh.Trong thời đại mà Chư Thiên đang mục rữa, cổ thần thức tỉnh trong tinh hải, Hư Tai ăn mòn pháp tắc, và ngay cả đại đạo cũng bắt đầu sụp đổ-mọi thứ tồn tại đều đang chậm rãi đi tới diệt vong.Bạch Phong sinh ra từ vực sâu.Để sống sót, hắn buộc phải mạnh lên nhanh hơn tất cả mọi người.Hắn săn cơ duyên. Đoạt khí vận. Luyện cấm thuật. Dung cổ thể.Từng bước trở thành quái vật mà chính thời đại này tạo ra.Cố Trần lại hoàn toàn ngược lại.Xuất thân cổ tộc. Mang trường sinh chi thể. Có đủ thời gian để nhìn thấu nhân quả thế gian.Hắn biết rõ: mọi lựa chọn đều có cái giá.Cho nên hắn luôn chậm lại. Luôn cân nhắc. Luôn cố giữ mình không bị thế giới đồng hóa.Họ từng đồng hành qua vô số giới vực.Cùng uống rượu dưới tinh hải. Cùng bước qua cổ chiến trường. Cùng nhìn thiên kiêu của một thời hóa thành cát bụi.Nhưng cuối cùng...một người lựa chọn: phản kháng tồn tại bằng sức mạnh.Một người lựa chọn: giữ lại ý nghĩa của tồn tại.Khi "Phản Diệt" thức tỉnh, khi Vô Danh bắt đầu nuốt chửng lịch sử, khi cả Chư Thiên đứng bên bờ sụp đổ-liệu thế giới này còn đáng để tiếp tục tồn tại?…

