Chỉ có gió biết
Ai cũng bảo thanh xuân là những rung động chẳng cần hồi đáp. Có lẽ họ nói đúng.Năm mười bảy tuổi, tớ thích một người. Cậu học giỏi, điển trai và là hình mẫu lý tưởng của biết bao cô gái. Còn tớ chỉ là một cô bé bình thường, chẳng có gì đặc biệt. Cậu mang đến cho tớ động lực học to lớn, cho tớ biết mục tiêu thật sự của mình là gì. Dẫu biết hi vọng ấy thật mong manh, tớ vẫn cố chấp tin rằng sẽ có ngày chúng mình đứng cạnh nhau.P/S: Câu chuyện dựa trên những trải nghiệm thật của mình, tuy nhiên mình cũng sẽ thêm vài chi tiết nữa kk. Đây cũng là lần đầu mình viết, bình thường mình cũng không giỏi trong việc viết văn lắm nên mong cả nhà đọc thông cảm nha.…
