Gió của năm tháng dài ấy
Có những người bước vào thanh xuân của chúng ta rất nhẹ.Nhẹ đến mức ta tưởng mình sẽ quên.Nhưng hóa ra lại nhớ suốt mười năm.Ninh Tĩnh trở về sau nhiều năm xa nhà, mang theo một lịch trình dày đặc và một quá khứ cô chưa từng dám gọi tên. Thành phố cũ vẫn vậy, chỉ có cô là đã khác. Cô nghĩ mình đủ trưởng thành để không còn rung động vì những điều đã qua.Cho đến khi cô gặp lại anh.Hiệu sách cũ.Ánh nắng xiên qua khung cửa.Một người con trai từng ngồi cạnh cô suốt những năm mười lăm tuổi.Năm đó, cô yêu anh bằng tất cả sự non nớt và tự ti của tuổi trẻ.Rồi chính sự tự ti ấy khiến cô là người đề nghị dừng lại.Mười năm trôi qua.Họ gặp lại nhau như hai người xa lạ.Một người giả vờ không quen.Một người không nhận ra vì thời gian đã thay đổi quá nhiều.Giữa những ồn ào của trưởng thành, giữa những lựa chọn và trách nhiệm, Ninh Tĩnh mới hiểu ra:Có những cuộc chia tay không phải vì hết yêu.Chỉ là năm đó, chúng ta chưa đủ lớn để giữ nhau.…
