Nơi ngọn gió dừng chân
Trong quy tắc của bàn cờ vua, hai quân Vua mãi mãi không bao giờ được phép đứng cạnh nhau. Giống như anh và cậu, giống như Phong và Vũ của những năm tháng mười bảy tuổi ấy.Một người là ngọn gió ngạo nghễ, bất cần; một người là chiếc lông vũ mỏng manh mang nhiều tổn thương. Họ va vào nhau giữa những ngày giông bão, trở thành chỗ dựa duy nhất để cứu rỗi linh hồn nhau. Nhưng liệu tình yêu thuần khiết ấy có vượt qua được sức nặng tàn nhẫn của những định kiến xã hội?Gió liệu có tìm được câu trả lời tại nơi dừng chân duy nhất của đời mình?…
