Đoá Trà Mi
" Nếu trái tim đã chọn nương tựa vào một bóng râm, thì dù bóng râm đó có mang giông gió của đại ngàn, kẻ hành hương vẫn cam lòng chờ đợi "…
" Nếu trái tim đã chọn nương tựa vào một bóng râm, thì dù bóng râm đó có mang giông gió của đại ngàn, kẻ hành hương vẫn cam lòng chờ đợi "…
Sài Gòn với Vĩnh Long, nghe thì cách nhau có bao xa đâu, vậy mà đủ để một cô gái quen tiếng xe cộ, quen nhà cao cửa rộng, lần đầu về quê người thương phải học từ chuyện ăn xoài chấm muối tới chuyện nghe người ta kêu "dâu ơi" mà quay đầu lại. Cũng từ đó, Trần Mỹ Linh mới biết-có những nơi mình chưa từng sinh ra, nhưng chỉ cần thương đúng một người, tự nhiên lại thấy thân quen như quê mình.…
KHÂU VÁ"Một đường kim khâu lại tà áo cũ,Một đường tình khâu lại mảnh tim đau.Con nước ròng, rồi con nước lại lớn,Người gặp người... có khi nợ lại thành duyên."Ven một dòng sông nhỏ, có chiếc ghe mang hai tấm bảng: "Thầy Thuốc" và "Nhận sửa đồ".Một người chữa bệnh, một người khâu vá.Giữa những mùa nước nổi nước ròng, liệu ai sẽ là người khâu lại những vết rách trong đời nhau?KHÂU VÁ - một câu chuyện về duyên gặp gỡ, về những mất mát, và một tình yêu chẳng ồn ào... chỉ lặng lẽ khâu người này vào đời người kia.…
" Tôi gặp em năm mười tám tuổi.Khi ấy, tôi tin chỉ cần yêu đủ nhiều thì sẽ thắng được số phận.Tôi gặp em năm ba mươi tám tuổi.Khi ấy, tôi mới biết có những nỗi đau không phải yêu là cứu được.Tôi gặp em năm năm mươi tám tuổi.Lần đầu tiên...Tôi không bước đến.Bởi tôi hiểu, nếu định mệnh đã ba lần đem em trả về trước mặt tôi, thì lần này, tôi xin trả em lại cho cuộc đời.Để em được sống.Một đời thật dài. "…
Tiên tịch vong, đọa hồng trầnMộng trung vạn kiếp, cô thân đơn mình.Tử đằng hoa lạc u hồn,Cựu duyên khải thị: "Ngã hồn đợi tơ "…
" Tôi vì em mà chỉa súng vào người nhà, những người đã tàn nhẫn hành hạ em. Em vì tôi mà bôn ba xứ chợ, cũng vì nhau mà nghèo đói không màng "…
" Thương em mấy núi cũng trèoMấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua "…
"Người ta thường nói thời gian là thứ làm tình yêu xa cách, nhưng có lẽ họ chưa từng yêu say đắm, chưa từng vì nhau mà chọn buông bỏ thế giới của mình. Một người dám từ bỏ quá khứ để bước đến, một người dám dang tay đón nhận thực tại, thì dù cách trở trăm năm hay giông bão cuộc đời cũng chẳng thể làm họ buông tay."…