Marhoon | Sóng Vai
Sau này Juhoon mới hiểu...Thì ra điều khiến con người ta nhớ mãi chưa bao giờ là những điều vĩ đại. Chẳng phải những ngày đạt được điều mình hằng mong ước, cũng chẳng phải những khoảnh khắc rực rỡ nhất của tuổi trẻ. Khi thời gian lặng lẽ trôi qua, điều còn đọng lại trong ký ức lại chỉ là những mảnh ghép bé nhỏ đến lạ.Ví như một chiếc bàn học cạnh cửa sổ luôn ngập nắng mỗi buổi chiều. Một hành lang dài chỉ còn vang tiếng bước chân sau giờ tan học. Một con đường phủ đầy lá vàng của mùa thu. Và một người, chẳng biết từ lúc nào đã trở thành hình bóng quen thuộc trong từng ngày tháng ấy.Không ai biết tình cảm bắt đầu từ khi nào. Có lẽ là từ lần đầu tiên hai người vô tình ngồi cạnh nhau. Cũng có lẽ là từ buổi chiều cuối thu, khi cả dãy hành lang đã vắng lặng, chỉ còn hai chiếc bóng lặng lẽ sóng vai dưới ánh hoàng hôn.Hoặc cũng có thể... nó chẳng bắt đầu từ một khoảnh khắc nào cả. Chỉ là qua hết một ngày rồi lại một ngày, người ấy dần bước vào cuộc sống của mình một cách tự nhiên đến mức chẳng ai kịp nhận ra.Thanh xuân vốn là như thế.Nó chẳng hỏi ý ai trước khi ghé qua.Cũng chẳng báo trước một lần khi rời đi.Chỉ lặng lẽ để lại trong tim mỗi người một cái tên, một mùa thu và vô số những điều chưa kịp nói thành lời.…
