HÓA RA MÙA HÈ KHÔNG CHỈ CÓ CHIA LY
Người ta thường nói, mùa hè là mùa của sự gặp gỡ.Nhưng với An Nhiên, mùa hè năm mười sáu tuổi tưởng chừng đã kết thúc khi mối tình đầu đã phản bội cô. Cô khóc cả đêm đến sưng cả mắt, sáng hôm sau lại một mình khóc tiếp. An Nhiên từng nghĩ chuyện đau lòng nhất của mùa hè này chính là mất đi người mà cô luôn tin tưởng. Ngờ đâu, tối hôm đó, một tin nhắn từ người mà cô chưa từng nghĩ đến được gửi tới: "An Nhiên ơi, ngủ chưa?"Một tin nhắn rất bình thường.Một cuộc gặp gỡ chẳng ai dự đoán trước.Có người bước vào thanh xuân để tạo thành một kỷ niệm.Cũng có người xuất hiện để khiến cô nhận ra: Hóa ra, mùa hè không chỉ có chia ly. _________An Nhiên không hiểu từ lúc nào cuộc trò chuyện dưới tán cây đã biến thành cuộc đấu xem ai là người mất bình tĩnh trước. Vừa thấy cậu tiến lại gần, cô đã theo bản năng lùi về sau, đến khi lưng chạm nhẹ vào hàng rào mới nhận ra mình chẳng còn đường lui. "Mày đang tránh tao à?""Đâu có.""Thế sao tao tiến một bước, mày lùi một bước?"Cô không đáp, chỉ cúi đầu xoa xoa tay vào vạt áo.Cậu nhìn cô một lúc, bỗng hỏi:"An Nhiên, mày ngại tao à?"An Nhiên nghẹn lời, quay mặt đi. "Tại mày cứ nói linh tinh.""Thế nếu tao không nói linh tinh thì sao?""..."Cậu cúi xuống nhìn cô, cười rất khẽ. "Thì mày còn chạy không?"_________…
