Cánh cửa thứ 9
Tôi viết cuốn sách này bằng hai bàn tay, bấm liên tục những dòng chữ như thể những suy nghĩ trong đầu chỉ chờ một nơi để tuôn ra.Tất cả bắt đầu từ một giấc mơ.Trong giấc mơ ấy có rất nhiều cú sốc lớn có thể làm tôi mất mát rất nhiều thứ, nên tôi đã để mỗi chặng vào phía sau cánh cửa và từ từ mở từng cánh một.Cánh cửa thứ nhất: Nóng vội cầu thành.Cánh cửa thứ hai: Tâm cao hơn trời.Cánh cửa thứ ba: Rơi xuống đáy vực.Cánh cửa thứ tư: Cô độc bơ vơ.Cánh cửa thứ năm: Tự giới hạn bản thân.Cánh cửa thứ sáu: Chấp nhận tất cả.Cánh cửa thứ bảy: Thay đổi bản thân.Cánh cửa thứ tám: Tâm lặng như nước.Và cánh cửa cuối cùng: Vạn vật giai không.Cánh cửa thứ sáu là nơi tôi đang đứng khi viết những dòng này.Còn cánh cửa thứ chín, tôi vẫn chưa mở được.Bởi tôi hiểu rằng "vạn vật giai không" không có nghĩa là "tôi chẳng cần gì."Mà là:Tôi có thể cần rất nhiều thứ, nhưng không để việc có hay mất chúng điều khiển mình.Có lẽ đó là một trạng thái rất xa. Xa đến mức không còn phải thắng cuộc đời nữa, bởi tôi đã không còn xem cuộc đời là thứ mình phải thắng.Cuộc sống của mỗi người đều có một khái niệm khác nhau. Chúng ta đi qua những giai đoạn khác nhau, gặp những con người khác nhau, mất đi và có được những thứ khác nhau.Nhưng có những điều rất lớn lao mà con người không bao giờ có thể kiểm soát.Vậy nên tôi để thời gian trả lời cánh cửa thứ chín.Tôi sẽ mở nó từ từ.Và kể câu chuyện này cũng từ từ ngắn gọn, dễ hiểu, nhưng đủ thật.Bởi bản thân tôi vốn là một bản thể không…
