Giới Giải Trí Có Một Đại Ma Vương Ảnh Đế Ảnh Hậu Phải Gọi Là Tổ Tông
Hai mươi sáu năm đoạn trường Một thân nàng gánh gió sương nghìn đời Xuân sang - hạ đến - thu về.Mà tim rách nát chẳng nơi nương nhờ Bước chân mỗi lúc xa bờTrị đâu chẳng thấy,chỉ chờ bủa vây Chỉ cười "cũng thế này đây...."Quanh năm suốt tháng chỉ còn đắng cay Còn đâu một chốn gọi "nhà"Chỉ là ký ức đã xa mất rồiTrong khi nơi ấy...một thờiHọ tin nàng chết, lệ rơi hóa sầuHọ thờ một chiếc ảnh thờ Khóc cho như thể đã thành người âmNào hay máu chảy lặng câmChỉ là đâu đó không còn người thân Nào ai biết được giữa chừng Là ta sẽ được tương phùng gặp nhau Sống mà chẳng biết bình anChỉ quen chịu đựng muôn vàn vết thươngHọ thương, họ gọi, họ chờNàng như khép kín bến bờ trái timMột tia ấm áp lặng imChưa kịp nhen nhóm đã thành hư vôTâm bệnh trở giấc âm uNgười nhà có cứu được nàng hay không?"Anh trai ảnh đế tung hứng, bạn thân ảnh hậu tiếp tay. Bộ ba chúng tôi bóc trần sự thật và định lại luật chơi showbiz."…

