SƠN DÃ MÃNH THÚ CÙNG TRÂN BẢO TIỂU KIỀU THÊ
Ánh hoàng hôn đỏ thẫm như máu chấp chới nơi đỉnh núi xa xăm, đổ bóng dài xuống phiên chợ vùng biên thùy hỗn loạn. Giữa đám đông ồn ã, mùi mồ hôi quyện lẫn mùi bụi bặm, một bóng hình nhỏ bé đang run rẩy khiến vạn vật xung quanh như lu mờ.Lộ Minh Minh năm nay vừa tròn đôi mươi, độ tuổi xuân sắc phơi phới, tựa như đóa phù dung sớm mai còn đọng sương sớm. Nàng vốn là thiên kim tiểu thư chốn khuê các, da trắng như mỡ đông, mịn màng tựa ngọc thạch, thân hình dưới lớp y phục rách rưới vẫn không giấu nổi những đường cong dậy thì đầy đặn, căng tràn sức sống. Chỉ vì một lần sơ sẩy đi mua đồ, nàng bị bọn bất lương bắt cóc, đem bán đến vùng thâm sơn cùng cốc này như một món hàng hóa rẻ tiền.Nàng không khóc, đôi mắt to tròn đong đầy nước nhưng kiên cường không để rơi xuống, cái dáng vẻ "tiểu đáng thương" ấy lại càng khiến nam nhân nhìn vào chỉ muốn chà đạp, hung hăng chiếm hữu.Giữa đám thợ săn thô kệch, Lâm Mãnh sừng sững như một ngọn núi nhỏ. Hắn cao lớn cường tráng, làn da đồng hun bóng bẩy do nhiều năm sương gió săn bắn thú dữ. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn của hắn lúc này đang siết chặt cán đao, đôi mắt hổ dán chặt vào thân hình trắng ngần của Minh Minh."Hực..."Lâm Mãnh nuốt một ngụm nước bọt lớn. Thanh âm khô khốc vang lên trong cổ họng gã đàn ông độc thân lâu năm. Trong lòng hắn, một tia dục vọng nguyên thủy bùng cháy dữ dội. Hắn tích góp tiền bạc bấy lâu nay, vốn chỉ muốn cưới một nương tử về nối dõi tông đường, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới lại gặp được m…
