Tận cùng của sinh mệnh là sự lãng quên
ta luôn nghỉ ngày mai ta mở mắt như một lẽ đương nhiên nhưng ta quên rằng ta cần phải trân trọng vì ta còn được mở mắt tiếp tục tồn tại…
ta luôn nghỉ ngày mai ta mở mắt như một lẽ đương nhiên nhưng ta quên rằng ta cần phải trân trọng vì ta còn được mở mắt tiếp tục tồn tại…
Ta cứ sống cho đến ngày nào đó ta không còn ở trên đời .…