Phong Lam
''Tương tư sầu muộn mấy mươi niên Một bóng hình ai cứ ẩn hiện.''Cậu ấy là ngọn gió tự do cuốn theo muôn hoa lạc lối. Còn tôi chỉ là cành liễu xanh non trời cao không thể chạm, hồ nước chẳng thể đong. Những năm tháng niên thiếu oanh oanh liệt liệt, đến rồi lại đi mang theo bao cơn giông lốc của tình thù. Hi vọng đến lúc ngoảnh đầu vẫn còn kịp để tìm lại nhau.…
