Tiệm Sách Cũ
thề loại:( tác giả không biết giải thích )Tôi tên là Nakamura Asahi.Mùa hè năm 2004, sau một chuỗi ngày dài cầm hồ sơ xin việc rải khắp Tokyo nhưng chỉ nhận lại những cái lắc đầu, tôi quyết định cuốn gói hành lý trở về quê nhà - một thị trấn nhỏ ven biển thuộc vùng Kushimoto. Lý do rất đơn giản: tôi thất nghiệp, và ở quê có một tiệm sách cũ do ông nội để lại đang vô chủ.Tiệm sách có cái tên rất thơ: Komorebi Shobou. Nhìn từ bên ngoài, tiệm trông khá nhỏ nhắn và lọt thỏm giữa những ngôi nhà gỗ mái ngói rêu phong. Nhưng bước qua cánh cửa gỗ thông, bạn sẽ ngỡ ngàng như vừa lạc vào một hang động chứa đầy kho báu. Sách cũ xếp cao chạm trần, mùi giấy ố vàng quyện với vị mặn mòi của gió biển tạo nên một bầu không khí vừa hoài niệm vừa dễ chịu.Tính đến nay, tôi đã gắn bó với nơi này được nửa năm. Giờ đang là mùa đông, cái lạnh của biển thổi vào khiến người ta chỉ muốn rúc vào một góc. May mắn thay, tôi không cô đơn. Đồng hành cùng tôi là Minami Kaoru, một cô bé kém tôi vài tuổi, nhanh nhẹn, tinh nghịch và là người quản lý quầy nước nhỏ của tiệm.Tiệm chúng tôi chia làm hai quầy:Quầy 1: Nơi tôi ngồi đóng dấu, tính tiền và cho mượn sách.Quầy 2: Lãnh địa của Kaoru, nơi chỉ phục vụ đúng 3 món nước đặc biệt: Sherlock's Pipe (Cà phê khói), Poirot's Hot Chocolate (Ly chocolate nóng), và món đắt hàng nhất - Trà hoa đậu biếc đổi màu, đi kèm một chiếc bánh quy chứa mẩu giấy tiên tri bên trong.Cuộc sống ở đây cứ thế trôi qua, nhẹ nhàng và ấm áp như thế đấy...…
